中国最专业古诗拼音网
拼音、注音、及翻译和赏析的古诗综合网站

古诗拼音网

网站首页 二刻拍案惊奇 正文

卷一(二刻拍案惊奇)拼音版、注音及读音

二刻拍案惊奇

  卷一拼音版、注音及读音:

出处:二刻拍案惊奇

juǎn yī

卷一

  

  

   shī yuē:

  诗曰:

   shì jiān zì zhǐ cáng jīng tóng,jiàn zhě xū dāng fù huǒ zhōng。

  世间字纸藏经同,见者须当付火中。

   huò zhì cháng liú qīng jìng chù,zì rán fú lù yǒng wú qióng。

  或置长流清净处,自然福禄永无穷。

   huà shuō shàng gǔ cāng jié zhì zì,yǒu guǐ yè kū,gài yīn zào huà mì mì,cóng cǐ fā xiè jǐn le。zhǐ zhè yī kū,yǒu hǎo xiē gè lái yīn。jiǎ rú kǒng zǐ zuò chūn qiū,bǎ èr bǎi sì shí èr nián jiān luàn chén zéi zǐ xīn shì chǎn fā,lǐn rú fǔ yuè,suì wèi wàn gǔ gāng cháng zhī jiàn,nèi xiē hǎo xié de guǐ qǐ néng bù kū!yòu rú zǐ chǎn zhù xíng shū,zhǐ shì jìn rén fàn fǎ,liú dào hòu lái,hǎo xū wǔ wén,kù lì duàn zuì,zhǐ zhè bǐ jiān shàng biān jǐ gè zì duàn sòng le duō duō shǎo shǎo rén?nèi xiē qū xiàn de guǐ,qǐ néng bù kū!zhì yú hòu shì yǐ shī wén qǔ shì,píng zhe àn zhōng zhū yī shén,bù lùn hǎo dǎi,zhǐ kàn diǎn tóu。tā kěn diǎn diǎn tóu de,biàn chā chí xiē,yě huì fā gāo kē,zuò gāo hūn bù kěn diǎn tóu de,zhē mò nǐ zěn yàng gāo cái,méi chù jiào zhuàng tiān de qū。nèi xiē ǒu xīn chōu cháng de guǐ,gèng bù zhī kū dào jǐ shí,cái shì zhù shǒu。kě jiàn zhè zì de guān xì,fēi tóng xiǎo kě。kuàng qiě shèng xián chuán jīng jiǎng dào,qí jiā zhì guó píng tiān xià,duō yòng zhe tā bù xiāo shuō jí shì dào jiā qīng niú qí chū qù,fó jiā bái mǎ tuó jiāng lái,yě zhǐ shì kào zhè jǐ gè zì,zhì dé sān jiào liú chuán,tóng yú sān guāng。nà zì shì hé děng zhī wù,qǐ kě bù guì zhòng tā!měi jiàn shì jiān rén,bù yǐ zì zhǐ wèi yì,jiàn yǒu nà cán shū fèi yè,biàn jiāng lái bāo zhǎng bāo duǎn,yǐ zhì yīn ér kāi tái mǒ zhuō,qì zhì zài dì,sǎo zhì huī chén wū huì zhōng,rú cǐ zuó jiàn,zhēn shì zuì yè shēn zhòng,jiǎ rú ǒu rán jiàn le,biàn qīng qīng shí jiāng qǐ lái,fù zhī shuǐ huǒ,yǒu hé zhòng nán de shì,rén bù kěn zuò?zhè bú shì rén bù kěn zuò,yī lái zhǐ wéi rén bù xiǎo de guān zhe huò fú,èr lái bù zài xīn shàng de shì,cōng cōng hū lüè guò le。zhǐ yào néng cún xīn de rén,dàn jiàn zì zhǐ,biàn jiā ài xī,yù yǒu yí qì,jí xíng shōu shí,nà gè yīn dé kě yě bù shǎo lī!

  话说上古苍颉制字,有鬼夜哭,盖因造化秘密,从此发泄尽了。只这一哭,有好些个来因。假如孔子作《春秋》,把二百四十二年间乱臣贼子心事阐发,凛如斧钺,遂为万古纲常之鉴,那些好邪的鬼岂能不哭!又如子产铸刑书,只是禁人犯法,流到后来,好胥舞文,酷吏锻罪,只这笔尖上边几个字断送了多多少少人?那些屈陷的鬼,岂能不哭!至于后世以诗文取士,凭着暗中朱衣神,不论好歹,只看点头。他肯点点头的,便差池些,也会发高科,做高昏不肯点头的,遮莫你怎样高才,没处叫撞天的屈。那些呕心抽肠的鬼,更不知哭到几时,才是住手。可见这字的关系,非同小可。况且圣贤传经讲道,齐家治国平天下,多用着他不消说;即是道家青牛骑出去,佛家白马驮将来,也只是靠这几个字,致得三教流传,同于三光。那字是何等之物,岂可不贵重他!每见世间人,不以字纸为意,见有那残书废叶,便将来包长包短,以致因而揩台抹桌,弃掷在地,扫置灰尘污秽中,如此作践,真是罪业深重,假如偶然见了,便轻轻拾将起来,付之水火,有何重难的事,人不肯做?这不是人不肯做,一来只为人不晓得关着祸福,二来不在心上的事,匆匆忽略过了。只要能存心的人,但见字纸,便加爱惜,遇有遗弃,即行收拾,那个阴德可也不少哩!

   sòng shí,wáng yí gōng zhī fù ài xī zì zhǐ,jiàn dì shàng yǒu yí qì de,jiù shí qǐ fén shāo,biàn shì luò zài fèn huì zhōng de,tā bì jìng shè fǎ qǔ jiāng qǐ lái,yòng shuǐ xǐ jìng,huò tóu zhī cháng liú shuǐ zhōng,huò hòu hōng shài gān le,yòng huǒ fén guò。rú cǐ xíng zhī duō nián,bù zhī shōu shí jìng le wàn wàn qiān qiān de zì zhǐ。yī rì,qī yǒu shēn jiāng chǎn,hū mèng kǒng shèng rén lái fēn fù dào:" rǔ jiā ài xī zì zhǐ,yīn gōng shén dà。wǒ yǐ zòu guò shàng dì,qiǎn dì zǐ zēng shēn lái shēng rǔ jiā,shǐ rǔ jiā fù guì fēi cháng。" mèng hòu guǒ shēng yī ér,yīn gǎn mèng zhōng zhī yǔ,jiù qǔ míng wéi wáng céng。hòu lái lián zhòng sān yuán,guān fēng yí guó gōng。sòng cháo yī dài zhōng sān yuán de,zhǐ dé sān rén: shì sòng xiángféng jīng yǔ zhè wáng céng,kě bú shì zuì xī hǎn de kē míng le!shéi zhī nèi zhōng zhè yí gè,bù guò shì xī zì zhǐ jī lái de fú,qǐ fēi rén rén zuò dé de shì?rú jīn shì shàng rén jiàn le xiǎng shòu kē míng de,nà gè bù chēng xiàn dào shì nán de?jí zhì ài xī zì zhǐ zhè yàng róng yì shì,què cuò guò liǎo bù zuò,bù zhī wèi hé。qiě tīng xiǎo zi shuō jǐ jù:

  宋时,王沂公之父爱惜字纸,见地上有遗弃的,就拾起焚烧,便是落在粪秽中的,他毕竟设法取将起来,用水洗净,或投之长流水中,或候烘晒干了,用火焚过。如此行之多年,不知收拾净了万万千千的字纸。一日,妻有娠将产,忽梦孔圣人来分付道:“汝家爱惜字纸,阴功甚大。我已奏过上帝,遣弟子曾参来生汝家,使汝家富贵非常。”梦后果生一儿,因感梦中之语,就取名为王曾。后来连中三元,官封沂国公。宋朝一代中三元的,止得三人:是宋庠、冯京与这王曾,可不是最希罕的科名了!谁知内中这一个,不过是惜字纸积来的福,岂非人人做得的事?如今世上人见了享受科名的,那个不称羡道是难得?及至爱惜字纸这样容易事,却错过了不做,不知为何。且听小子说几句:

   cāng jié zhì zì,yuán yǒu miào lǐ。sān jiào shèng rén,wú bù yòng cǐ。

  仓颉制字,爰有妙理。三教圣人,无不用此。

   yǎn guān huì qì,sǎng dāng yǒu。sān yuán kē míng,qià zì ér yǐ。

  眼观秽弃,颡当有。三元科名,恰字而已。

   yī tuò shǒu shì,hé bù shí qǔ?

  一唾手事,何不拾取?

   xiǎo zi yīn wèi fèng quàn shì rén xī zì zhǐ,ǒu rán jì qǐ yī jiàn shì lái。yí gè zhǐ yīn xī zì zhǐ shí dé yī zhāng gù zhǐ,hé chéng yī dà duàn fó mén zhōng yīn yuán,yǒu hǎo xiē de líng yì zài lǐ tou。yǒu shī wèi zhèng:

  小子因为奉劝世人惜字纸,偶然记起一件事来。一个只因惜字纸拾得一张故纸,合成一大段佛门中因缘,有好些的灵异在里头。有诗为证:

   jiǎn mò yīn yuán fǎ bǎo liú,shān mén zhēn mì yǒng chuán liú。

  捡墨因缘法宝流,山门珍秘永传留。

   cóng lái shén wù duō kě hù,kān xiào yú rén yù qiáng móu!

  从来神物多可护,堪笑愚人欲强谋!

   què shuō táng cháo shì láng bái lè tiān,hào xiāng shān jū shì,tā shì gè fó mén zhōng zài lái rén。zhuān yī jīng xīn nèi diǎn,qín xiū shàng chéng。suī rán dǐng guān shù dài,shì gè zǎi guān shēn,què zì niàn fó kàn jīng,zuò chéng jū shì xiāng。dāng shí yīn mǔ bìng,fā yuàn shǒu xiě jīn gāng bō rě jīng bǎi juǎn,yǐ qí zhēn yòu,sàn shī zài gè chù sì yǔ zhōng。hòu lái wǔ dàisòngyuán bīng gē rǎo luàn,shù bǎi nián jiān,gǔ jīn míng jī hǎi nèi wáng shī yǐ jǐn。hé kuàng bái xiāng shān yī jiā yí mò,bù zhī duō zěn dì xiāo miè le。wéi yǒu wú zhōng tài hú nèi dòng tíng shān yí gè sì zhōng,liú chuán dé yī juàn,zhí zhì guó cháo jiā jìng nián jiān yī rán wán hǎo,shǒu wěi bù quē。fán wú zhōng xián shì dài fū。sāo rén mò kè céng fēn shǎng jiàn guò zhě,jiē yǒu tí bá zài shàng,bù xiāo shuō de: jiù shì sì fāng míng gōng yóu kè,yě duō céng yǒu zàn tàn dǐng lǐqǐng qiú bài guān。liú tí xìng míng rì yuè de,bù jì qí shù。suàn shì qiān nián lái xī qí gǔ jī,jí wéi nán de de wù shì。shān sēng xiāng chuán zhì bǎo shōu cáng,bù zài huà xià。

  却说唐朝侍郎白乐天,号香山居士,他是个佛门中再来人。专一精心内典,勤修上乘。虽然顶冠束带,是个宰官身,却自念佛看经,做成居士相。当时因母病,发愿手写《金刚般若经》百卷,以祈真佑,散施在各处寺宇中。后来五代、宋、元兵戈扰乱,数百年间,古今名迹海内亡失已尽。何况白香山一家遗墨,不知多怎地消灭了。唯有吴中太湖内洞庭山一个寺中,流传得一卷,直至国朝嘉靖年间依然完好,首尾不缺。凡吴中贤士大夫。骚人墨客曾纷赏鉴过者,皆有题跋在上,不消说得:就是四方名公游客,也多曾有赞叹顶礼、请求拜观。留题姓名日月的,不计其数。算是千年来希奇古迹,极为难得的物事。山僧相传至宝收藏,不在话下。

   yuè shuō jiā jìng sì shí sān nián,wú zhōng dà shuǐ,tián hé yān jǐn,cùn cǎo bù shēng。mǐ jià yǒng guì,gè chù jìn tiào bì dí,guān fǔ yán shì píng jià,yuè fā mǐ bù rù jìng le。yuán lái dà fán nián huāng mǐ guì,guān fǔ zhǐ hé jìng tīng mín qíng,bù qù shēng shì。shǎo bu dé yǒu yī huǒ yǒu běn qián qū lì de shāng rén,tān nà guì jià,cóng wài fāng jiàn chù fàn jiāng mǐ lái yǒu yī huǒ yǒu jiā dàng dùn mǐ de cái zhǔ,tān nà guì jià,cóng jiā lǐ áo zhōng fā chū mǐ qù。mǐ jì jiàn jiàn fú còu,jià zì jiàn zhè píng jiǎn,zhè gè dào lǐ yě shì jí róng yì míng bái de。zuì shì nà bù shí shí wù zhí niù de fǔ rú zuò le guān fǔ,zhuān yī yù huāng jiù xíng jìn tiào。bì dípíng jià děng shì。tā rèn dào shì bù shǐ wài fāng dí le běn dì mǐ qù,bù zhī yī xíng jìn zhǐ,jiù yǒu gùn tú zhà hài,yù jiàn běn dì jiāo yì,biàn zì shēng yáng fàn jìn,ná dào gōng tíng,lì shòu jiā zé。nà yǒu shēn jiā de pà rě shì duān,jiā zhōng yǒu mǐ,zhǐ suǒ bì cāng gāo zuò,yòu qiě guān yǒu dìng jià,bù xǔ guì mài,wú dà lì xī,hé kǔ chū tiào?nèi xiē fàn mǐ de kè rén,jiàn guān jià bù gāo,yě wú xiǎng tou。jiù shì xiǎo mín sī xià yuàn zēng jià àn dí,jù pà bài lù shòu guì shòu fá。yǒu běn qián de rén,bù kěn dān zhè yàng gān xì,gàn zhè yàng méi yào jǐn de shì。suǒ yǐ yuè nòng dé shì shàng wú mǐ,mǐ jià zhuǎn gāo,yú mín bù zhī,shàng guān bù ān,zhǐ mán yuàn dào:" rú cǐ jìn bì,mǐ zhǐ bù duō rú cǐ yǎng jià,mǐ zhǐ bù jiàn。" méi de jiě shuō,zhǐ hú lún shuō yī jù jiù huāng wú qí cè bà le。shéi zhī duō shì yào xíng huāng zhèng,fǎn zhì yuè huāng de。

  月说嘉靖四十三年,吴中大水,田禾淹尽,寸草不生。米价踊贵,各处禁粜闭籴,官府严示平价,越发米不入境了。元来大凡年荒米贵,官府只合静听民情,不去生事。少不得有一伙有本钱趋利的商人,贪那贵价,从外方贱处贩将米来;有一伙有家当囤米的财主,贪那贵价,从家里廒中发出米去。米既渐渐辐辏,价自渐浙平减,这个道理也是极容易明白的。最是那不识时务执拗的腐儒做了官府,专一遇荒就行禁粜。闭籴、平价等事。他认道是不使外方籴了本地米去,不知一行禁止,就有棍徒诈害,遇见本地交易,便自声扬犯禁,拿到公庭,立受枷责。那有身家的怕惹事端,家中有米,只索闭仓高坐,又且官有定价,不许贵卖,无大利息,何苦出粜?那些贩米的客人,见官价不高,也无想头。就是小民私下愿增价暗籴,俱怕败露受贵受罚。有本钱的人,不肯担这样干系,干这样没要紧的事。所以越弄得市上无米,米价转高,愚民不知,上官不谙,只埋怨道:“如此禁闭,米只不多;如此仰价,米只不贱。”没得解说,只囫囵说一句救荒无奇策罢了。谁知多是要行荒政,反致越荒的。

   xián huà qiě bù shuō。zhǐ yīn shì nián mǐ guì,nà sì zhōng sēng lǚ pō duō,zuò shí fán nán。píng rì tán yuè yě wèi nián huāng mǐ shǎo,bù lái bù shī。yòu jiān mín qióng cái jìn,è piǎo yíng tú,dào zéi chōng chì,mù huà wú lù。nà dòng tíng shān wèi zài tài hú zhōng jiān,fēi zhōu yī bù néng wǎng lái。sì sēng píng shí chī zhe shí fāng,cǐ jì liào méi de yǒu líng bō chū xiǎn。zài mǐ shàng mén de le。zhēn gè shì: xiāng jī chú zhōng wú sù shí,jìng míng bō lǐ shǎo yú liáng。sì sēng wú tǎo nài hé。nèi zhōng yǒu yī sēng,fǎ míng biàn wù,kāi yán duì dà zhòng dào:" sì zhōng sēng tú bù shǎo,fēi děi sì wǔ shí shí mǐ bù néng dù cǐ huāng nián。rú jīn liào wú cǐ dà shī zhǔ,nán dào chāo le shǒu zuò kàn è sǐ bù chéng?wǒ xiǎng bái shì láng jīn gāng jīng zhēn jī,shì lèi cháo xiāng chuán zhì bǎo,hé bù jiāng cǐ jiàn dào chéng zhōng xún gè shí gǔ dǒng rén jiā,dāng tā xiē mǐ liáng qiě dù yī suì?dào lái nián yǒu shōu,zài tú qǔ shú,wèi wèi chí yě。" zhù chí dào:" xiāng chuán cǐ jīng zhí jià bù shǎo,tú rán shǒu zhe tā,jiù bù dé jī è,zhēn shì gài mǐ dùn è shā le,bǎ tā qù dāng mǐ,chéng shì suàn jì。dàn rú cǐ nián shí,nà lǐ zhuàng dé gè rén kěn chū zhè yàng xián qián,dāng zhè yàng lěng huò?zhǐ pà kōng fèi zhe shuō huà bà le。" biàn wù dào:" cǐ shí yào yù gè shí bǎo tài shī,wěi shì bù néng gōu。xiǎng qǐ lái zhǐ yǒu shān táng shàng wáng xiàng guó fǔ dāng nèi yán dōu guǎn,tā shì běn shān rén,nǎi shì běn fáng tán yuè,jiù zhōng yǔ wǒ dú hòu。gāi juǎn bái shì láng de jīng,tā suī wèi bì shí de,què yě duō céng tīng dé。píng zhe wǒ yī bàn miàn pí,āi dāng tā jǐ shí tiāo mǐ,gǎn shì yǒu de。" zhòng sēng qí shēng dào:" jì rán rú cǐ,shì bù yí chí,zhǐ suǒ jiù guò hú qù zǒu zǒu。"

  闲话且不说。只因是年米贵,那寺中僧侣颇多,坐食烦难。平日檀越也为年荒米少,不来布施。又兼民穷财尽,饿殍盈途,盗贼充斥,募化无路。那洞庭山位在太湖中间,非舟揖不能往来。寺僧平时吃着十方,此际料没得有凌波出险。载米上门的了。真个是:香积厨中无宿食,净明钵里少余粮。寺僧无讨奈何。内中有一僧,法名辨悟,开言对大众道:“寺中僧徒不少,非得四五十石米不能度此荒年。如今料无此大施主,难道抄了手坐看饿死不成?我想白侍郎《金刚经》真迹,是累朝相传至宝,何不将此件到城中寻个识古董人家,当他些米粮且度一岁?到来年有收,再图取赎,未为迟也。”住持道:“相传此经值价不少,徒然守着他,救不得饥饿,真是戤米囤饿杀了,把他去当米,诚是算计。但如此年时,那里撞得个人肯出这样闲钱,当这样冷货?只怕空费着说话罢了。”辨悟道:“此时要遇个识宝太师,委是不能勾。想起来只有山塘上王相国府当内严都管,他是本山人,乃是本房檀越,就中与我独厚。该卷白侍郎的经,他虽未必识得,却也多曾听得。凭着我一半面皮,挨当他几十挑米,敢是有的。”众僧齐声道:“既然如此,事不宜迟,只索就过湖去走走。”

   zhù chí zǒu qù fáng zhōng,xiāng nèi pěng chū jīng lái,wài biān shì sòng jǐn bāo fú bāo zhe,jiē kāi lǐ tou kàn shí,què shì cè yè yì bān zhuāng de,duō nián bù jīng biǎo bèi,jiàng qì yǐ wú,zhōu wéi xiāng zhǐ,duō fàn fú le。zhù chí dào:" cǐ shì chuán míng de gǔ wù,rú cǐ líng luò le,zhī tā yǒu shèn hǎo chù?jīn jiāng qù yú rén jiā cáng fàng dé hǎo xiē,bú yào shī tuō le xiē biàn hǎo。" zhòng rén dào:" qiě wèi zhī dāng de lái dāng bù lái,bù bì xiān zì dān yōu。" biàn wù dào:" yī zhe wǒ shuō,dāng biàn huò zhě dāng de lái。zhǐ shì jiù yī shí zhī jí,shú qǔ shí zhè xiàng qián liáng hái bù zhī chū zài nà li?" zhòng rén dào:" qiě dào shú shí zài zuò jì jiào,yǎn xià zhǐ shì mǐ yào jǐn,bù bì duō yí le。" dāng xià gù le chuán zhī,biàn wù jiào gè dào rén suí le,dài le jīng bāo,yī miàn guò hú dào shān táng shàng lái。

  住持走去房中,厢内捧出经来,外边是宋锦包袱包着,揭开里头看时,却是册页一般装的,多年不经裱褙,糨气已无,周围镶纸,多泛浮了。住持道:“此是传名的古物,如此零落了,知他有甚好处?今将去与人家藏放得好些,不要失脱了些便好。”众人道:“且未知当得来当不来,不必先自耽忧。”辨悟道:“依着我说,当便或者当得来。只是救一时之急,赎取时这项钱粮还不知出在那里?”众人道:“且到赎时再做计较,眼下只是米要紧,不必多疑了。”当下雇了船只,辨悟叫个道人随了,带了经包,一面过湖到山塘上来。

   xíng zhì xiāng fǔ mén qián,yuǎn yuǎn wàng qù,zhī jiàn yán dōu guǎn zhèng zài dāng zhōng zuò dì,biàn wù shàng qián qǐ shǒu,xiāng jiàn yǐ bì,yán dōu guǎn biàn wèn dào:" shī fù hé shì xià gù?" biàn wù dào:" yǒu yī jiàn shì tè lái yǔ dōu guǎn shāng liáng,wù yào dōu guǎn yù chéng zé gè。" dōu guǎn dào:" qiě shuō kàn hé shì。kě yǐ cóng mìng,wú bù yìng chéng。" biàn wù dào:" bì sì rén zhòng quē qiàn zhāi liáng,mù jīn nián huāng mǐ guì,wú jì kě shī。sì zhōng zǔ chuán jīn gāng jīng,shì táng cháo bái shì láng zhēn bǐ,xiāng chuán jià zhí qiān jīn,xiǎng dōu guǎn píng rì yě xiǎo de zhè huà de。yì yù jiāng cǐ juǎn dāng zài fǔ shàng pù zhōng,dé yìng fù mǐ bǎi lái shí,dù guò huāng nián,jiù qǔ hé sì rén rén shēng mìng,shí shì wú liàng dòng dé。" yán dōu guǎn dào:" shì shèn xī hǎn dōng xī,jīn yín bǎo bèi zuò de,zhí cǐ jià qián?wǒ suī céng tīng jiàn lǎo yé yǔ bīn kè men cháng shuō,zhēn shì qiān wén bù rú yī jiàn。shī fù qiě yǔ wǒ kàn kàn zài shāng liáng。" biàn wù zài dào rén shǒu lǐ jiē guò bāo lái,dǎ kāi kàn shí,duō shì líng líng luò luò de jiù zhǐ。yán dōu guǎn dào:" wǒ zhǐ shuō shì zěn me yàng jīn bì huī huáng de,yuán lái shì zhè děng huǐ qì sè liǎn,dào bù rú wài biān zhè bāo hái huā lù lù hǎo kàn,rú hé shuō de zhí duō shǎo dōng xī?" dōu guǎn qiáng bù zhī yǐ wéi zhī de zhú yè fān fān,zhí fān dào hòu miàn qù,kàn jiàn běn fǔ yǒu xǔ duō dà xiāng huàn míng zì jí tú shū zài shàng miàn,lián zhǔ rén yě yǒu tí bá shǒu shū yìn zhāng,fāng xǐ dòng yán sè dào

  行至相府门前,远远望去,只见严都管正在当中坐地,辨悟上前稽首,相见已毕,严都管便问道:“师父何事下顾?”辨悟道:“有一件事特来与都管商量,务要都管玉成则个。”都管道:“且说看何事。可以从命,无不应承。“辨悟道:“敝寺人众缺欠斋粮,目今年荒米贵,无计可施。寺中祖传《金刚经》,是唐朝白侍郎真笔,相传价值千金,想都管平日也晓得这话的。意欲将此卷当在府上铺中,得应付米百来石,度过荒年,救取合寺人人生命,实是无量动德。”严都管道:“是甚希罕东西,金银宝贝做的,值此价钱?我虽曾听见老爷与宾客们常说,真是千闻不如一见。师父且与我看看再商量。”辨悟在道人手里接过包来,打开看时,多是零零落落的旧纸。严都管道:“我只说是怎么样金碧辉煌的,元来是这等悔气色脸,到不如外边这包还花碌碌好看,如何说得值多少东西?”都管强不知以为知的逐叶翻翻,直翻到后面去,看见本府有许多大乡宦名字及图书在上面,连主人也有题跋手书印章,方喜动颜色道

  " zhè děng kàn qǐ lái,dà lüè yě zhí xiē dōng xī,wǒ jiā lǎo yé cái kěn xiě míng zì zài shàng miàn。chú fēi wéi wǒ jiā lǎo yé zhè míng zì duō zhí le bǎi lái liǎng yín zi,yě bú jiàn de。wǒ yǔ shī fù xiāng chǔ zhōng,yòu shì jiù jì hǎo shì,suī shì bǎi shí bù néng gōu,wǒ yǔ shī fù wǔ shí shí qù bà。" biàn wù dào:" duō dāng duō shú,shǎo dāng shǎo shú。jiù shì wǔ shí shí yě bà,shěng de dàn zi zhòng le,tā rì huí shú nán cuò chù。" dāng xià yán dōu guǎn jiāng jīng bāo fú dé hǎo le,pěng le jìn qù。zhōng jiǔ shì xiāng fǔ mén zhōng shǒu duàn,zuò shì bù xiǎo,dàng zhēn chū lái xiě le yī zhāng dàng piào,dāng mǐ wǔ shí shí,fù yǔ biàn wù dào:" rén qíng dāng de,bú yào kàn róng yì le。" shuō bà。biàn jiào kāi cāng hú fā。biàn wù tóng dào rén gù le jiǎo fū,jiāng lái yī hú yī hú de pán míng xià chuán,xiè bié le dōu guǎn,qiān huān wàn xǐ,zài huí sì zhōng bù tí。

  “这等看起来,大略也值些东西,我家老爷才肯写名字在上面。除非为我家老爷这名字多值了百来两银子,也不见得。我与师父相处中,又是救济好事,虽是百石不能勾,我与师父五十石去罢。”辨悟道:“多当多赎,少当少赎。就是五十石也罢,省得担子重了,他日回赎难措处。”当下严都管将经包袱得好了,捧了进去。终久是相府门中手段,做事不小,当真出来写了一张当票,当米五十石,付与辨悟道:“人情当的,不要看容易了。”说罢。便叫开仓斛发。辨悟同道人雇了脚夫,将来一斛一斛的盘明下船,谢别了都管,千欢万喜,载回寺中不题。

   qiě shuō zhè xiàng guó fū rén,píng shí jí shì hǎo shàn,zūn zhòng de shì fó jiā dì zǐ,jìng fèng de shì fó jiā jīng juàn。nà nián dōng dǐ,dōu guǎn dāng zhōng sòng jìn yī nián bù jí dào fū rén chù chá suàn,yī xiàng yīn guò suì xīn zhèng,máng máng wèi jí jiǎn kān。cǐ shí yǐ zhí èr yuè zhōng xún,ǒu rán xián shǒu jiē kāi yī yè kàn qù,nèi yī xíng xiě zhe" jiāng zì wǔ shí jiǔ hào,dāng dòng tíng shān mǒu sì jīn gāng jīng yī juàn,běn mǐ wǔ shí shí"。fū rén dào:" qí guài!shì hé jīng juàn dāng le xǔ duō mǐ qù?" měng rán xiǎng dào:" cháng jiàn xiàng gōng shuō dào dòng tíng shān sì nèi yǒu juǎn jīn gāng jīng,shì shān mén zhī bǎo,mò fēi jí shì cǐ jiàn?" suí jiào yǎng niáng men chuán chū qù,qǔ jìn lái kàn。bù yú shí qǔ dào。fū rén guàn shǒu jìng le,jiě kāi bāo jiē qǐ kàn shí,shì gǔ lǎo zhǐ sè,suī bù shèn xiǎo de hǎo chù yǔ lái lì chū chù,yě zhī shì jiù rén jīng juàn。biàn niàn shēng fú dào:" cǐ bì shì sì zhōng zǔ chuán zhī jīng,zhǐ wèi nián huāng jiāng lái dāng mǐ chī le。zhèi xiē qióng sì lǐ rú hé shú dé qù?liú zài cǐ chù xiè dú,xīn zhōng yě bù ān wěn。pì rú wǒ zhāi le zhè sì zhōng sēng rén yī nián,bǎ cǐ jīng hái le tā bà,shěng de fú tiān miàn shàng qǔ lì bù hǎo kàn。" fēn fù dāng zhōng dōu guǎn shuō:" bǎ cǐ xiàng wǔ shí shí zuō zuò fū rén zhāi sēng zhī fèi,sù huàn sì zhōng sēng rén,hái tā yuán jīng gōng yǎng qù。"

  且说这相国夫人,平时极是好善,尊重的是佛家弟子,敬奉的是佛家经卷。那年冬底,都管当中送进一年簿藉到夫人处查算,一向因过岁新正,忙忙未及简勘。此时已值二月中旬,偶然闲手揭开一叶看去,内一行写着“姜字五十九号,当洞庭山某寺《金刚经》一卷,本米五十石”。夫人道:“奇怪!是何经卷当了许多米去?”猛然想道:“常见相公说道洞庭山寺内有卷《金刚经》,是山门之宝,莫非即是此件?”随叫养娘们传出去,取进来看。不逾时取到。夫人盥手净了,解开包揭起看时,是古老纸色,虽不甚晓得好处与来历出处,也知是旧人经卷。便念声佛道:“此必是寺中祖传之经,只为年荒将来当米吃了。这些穷寺里如何赎得去?留在此处亵渎,心中也不安稳。譬如我斋了这寺中僧人一年,把此经还了他罢,省得佛天面上取利不好看。”分付当中都管说:“把此项五十石作做夫人斋僧之费,速唤寺中僧人,还他原经供养去。”

   dōu guǎn lǐng le fū rén de mìng,zhèng yào xún biàn shāo xìn yǔ nà biàn wù,jiào tā lái lǐng cǐ jīng。qià zhí shí jiǔ rì chéng guān shì yīn shēng rì,biàn wù guò hú lái guān yīn shān shàng jìn xiāng,shì bì dào dāng zhōng lái bài dōu guǎn。dōu guǎn jiàn le dào

  都管领了夫人的命,正要寻便捎信与那辨悟,教他来领此经。恰值十九日呈观世音生日,辨悟过湖来观音山上进香,事毕到当中来拜都管。都管见了道

  " lái de zhèng hǎo!wǒ zhèng yào xún shān shàng shāo xiāng de rén shāo xìn yǔ nǐ。" biàn wù dào:" dōu guǎn yǒu hé fēn fù?" dōu guǎn dào:" wǒ wú bié shì,biàn wèi nǐ jiù nián suǒ dāng zhī jīng,wǒ jiā fū rén zhī dào le,jiù fā xīn bù shī zhè wǔ shí shí běn mǐ yǔ nǐ sì zhōng,bú yào nǐ qǔ shú le,bái hái nǐ yuán jīng,qù tì fū rén gōng yǎng zhe,gù cǐ yào xún nǐ lái huán nǐ。" biàn wù jiàn shuō,xǐ zhī bù shèng,hé zhǎng dào:" ē mí tuó fó!nán de yǒu cǐ shàn xīn de shī zhǔ,shǐ cǐ jīng zhòng huán běn sì,zhēn shì fú yuán guǎng dà,bù dàn nǐ fū rén qiān zǎi liú chuán,lián lǎo dōu guǎn yě zhǒng fú bù qiǎn le。" dōu guǎn dào:" hǎo shuō,hǎo shuō!" suí qù bǐng zhī fū rén,qǐng le cǐ jīng chū lái,fèng huán biàn wù。fū rén yòu fēn fù dōu guǎn:" kě liú lái sēng yī zhāi。" dōu guǎn zūn yī,shè zhāi qǐng le biàn wù。

  “来得正好!我正要寻山上烧香的人捎信与你。”辨悟道:“都管有何分付?”都管道:“我无别事,便为你旧年所当之经,我家夫人知道了,就发心布施这五十石本米与你寺中,不要你取赎了,白还你原经,去替夫人供养着,故此要寻你来还你。”辨悟见说,喜之不胜,合掌道:“阿弥陀佛!难得有此善心的施主,使此经重还本寺,真是佛缘广大,不但你夫人千载流传,连老都管也种福不浅了。”都管道:“好说,好说!”随去禀知夫人,请了此经出来,奉还辨悟。夫人又分付都管:“可留来僧一斋。”都管遵依,设斋请了辨悟。

   biàn wù xiào xī xī pěng zhe jīng bāo,qiān ēn wàn xiè ér xíng。dào de xià chuán bù tóu,zhèng zhí shān shàng shāo xiāng duō rén,zuò mǎn chuán shàng,què dài kāi le。biàn wù jiào zhù yě dā jiāng shǎng qù,zuò hǎo le kāi chuán。chuán zhōng rén nǐ shuō zhāng jiā zhǎng,wǒ shuō lǐ jiā duǎn。bù yī shí,xíng zhì hú zhōng yāng。biàn wù duì zhòng rén dào:" liè wèi shuō lái shuō qù,zǒng bù rú xiǎo sēng jīn rì suǒ yù shī zhǔ,zhēn shì gè shàn xīn xǐ shě liàng dà fú dà de le。" zhòng rén dào:" shì nà yī jiā?" biàn wù dào:" shì wáng xiàng guó fū rén。" zhòng rén nèi zhōng yǒu de dào:" zhè shì jiǔ wén hǎo shàn de,jīn rì què rú hé bù shī yǔ shī fù?" biàn wù zhǐ zhe jīng bāo dào:" jí cǐ biàn shì dà bù shī。" zhòng rén dào:" xiǎng shì nǐ mù yuán bù shàng kāi xiě dé duō le。" biàn wù dào:" ruò shì yǒu xīn shī shě,duō xiē yě bù wéi qí。zhuān wéi shì chū yú yì wài de,suǒ yǐ nán de。" zhòng rén dào:" zěn shēng chū yú yì wài?" biàn wù jiù bǎ qù nián rú hé dāng mǐ,jīn rì rú hé bái hái de shì shuō le yī biàn,dào:" yí gè huāng nián,hé sì sēng zhòng duō shì zhè fū rén jiù le de。kuàng qiě sì zhōng chuán shì zhī bǎo zhèng kǔ méi běn lì shú qǔ,jīn dé fèng huí,shí chū jiǎo xìng。" zhòng rén jiàn shuō yī běn jīng dāng le wǔ shí shí mǐ,hǎo shēng bù xìn,yǒu de dào:" chū jiā rén guàn shuō tiān huà,nà yǒu zhè shì?" yǒu de dào:" tā yòu bù huà wǒ men dōng xī,hé gù diào huǎng?gǎn shì zhēn de。" yòu yǒu de dào:" jì shì zhí qián de fó jīng,wǒ men yě gāi kàn kàn,yī yuán yī huì,yě shì nán de jiàn de。" yào yǔ biàn wù qǔ chū lái kàn。biàn wù jiàn yī huǒ duō shì xiē xiāng cūn fù lǎo,biàn dào:" cǐ shì táng cháo bái shì láng zhēn bǐ,liè wèi wèi bì shí rèn,xiè xiè dú dú,kàn tā zé shèn?" nèi zhōng yǒu yí gè jiào xiāng xué jiǎ sī wén de,xìng huáng hào dān shān,hùn míng huáng cuō kōng,tīng dé biàn wù shuō huà,biàn jiē kǒu dào:" shī fù chū yán tài qī rén!shèn me bái shì láng hēi shì láng,biàn dào wǒ men bù rèn de?nà gè bái shì láng,míng zì jiào dé bái lè tiān,gàn jiā shī shàng duō yǒu tā de shī,zěn qī fù wǒ bù xiǎo de?wǒ men jīn rì nán de tóng chuán guò hú,yě shì gè yuán fèn,biàn dà jiā qǐng chū lái kàn kàn gǔ jī。" zhòng rén tīng dé,jǐn pāi shǒu dào:" huáng xiān shēng shuō de yǒu lǐ。" yī qí jiù qù biàn wù shēn biān,tǎo qǔ lái kàn。biàn wù sì bù niù liù,dǐ dāng zhòng rén bú zhù,zhǐ de jiě kāi bāo fú,tān zài cāng bǎn shàng。jiē kāi jīng lái,nà jīng yè yè bù zhān lián de le,zhèng jiē dào tóu yī bǎn,zěn dāng de hú zhòng fēng dà?hū rán yī zhèn xuàn fēng,jiǎo dào jīng biān yī xiān,jí dé biàn wù máng jiāng liǎng shǒu èn zhù,zǎo bǎ yī yè chuī dào chuán tóu shàng。nà shí,biàn wù zhǐ hǎo jiē zhe,bù néng tuō shǒu qù qǔ,máng jiào zhòng rén kuài kuài shōu zhe。zhòng rén yě dà jiā máng le shǒu jiǎo,nǐ āi wǒ jǐ,yāo yāo he hē,kē kē zhuàng zhuàng,nà lǐ lāo de zháo?shuō shí chí,nà shí kuài,bèi fēng yī juàn,zǎo juǎn qǐ zài kōng zhōng。yuán lái yī nián zhī zhōng,wéi yǒu zhèng èr yuè de fēng shì cóng dì xià qǐ de,suǒ yǐ xiǎo ér men fàng zhǐ yuān fēng zhēng,zhī zài cǐ shí。nà shí shì èr yuè tiān qì,zhèng hǎo suí fēng shǎng qù,nà yǒu xià lái de,fēng qià qià chuī lái huán nǐ chuán zhōng?kuàng qiě tài hú zhōng jiān shui guǎng shui guǎng yàng yàng de suǒ zài,méi nòng shǒu jiǎo chù,zhǐ hǎo gòng zhēng zhuó yǎn,wàng kōng yǎng kàn。dàn jiàn:

  辨悟笑嘻嘻捧着经包,千恩万谢而行。到得下船埠头,正直山上烧香多人,坐满船上,却待开了。辨悟叫住也搭将上去,坐好了开船。船中人你说张家长,我说李家短。不一时,行至湖中央。辨悟对众人道:“列位说来说去,总不如小僧今日所遇施主,真是个善心喜舍量大福大的了。”众人道:“是那一家?”辨悟道:“是王相国夫人。”众人内中有的道:“这是久闻好善的,今日却如何布施与师父?”辨悟指着经包道:“即此便是大布施。”众人道:“想是你募缘簿上开写得多了。”辨悟道:“若是有心施舍,多些也不为奇。专为是出于意外的,所以难得。”众人道:“怎生出于意外?”辨悟就把去年如何当米,今日如何白还的事说了一遍,道:“一个荒年,合寺僧众多是这夫人救了的。况且寺中传世之宝正苦没本利赎取,今得奉回,实出侥幸。”众人见说一本经当了五十石米,好生不信,有的道:“出家人惯说天话,那有这事?”有的道:“他又不化我们东西,何故掉谎?敢是真的。”又有的道:“既是值钱的佛经,我们也该看看,一缘一会,也是难得见的。”要与辨悟取出来看。辨悟见一伙多是些乡村父老,便道:“此是唐朝白侍郎真笔,列位未必识认,亵亵渎渎,看他则甚?”内中有一个教乡学假斯文的,姓黄号丹山,混名黄撮空,听得辨悟说话,便接口道:“师父出言太欺人!甚么白侍郎黑侍郎,便道我们不认得?那个白侍郎,名字叫得白乐天,《干家诗》上多有他的诗,怎欺负我不晓得?我们今日难得同船过湖,也是个缘分,便大家请出来看看古迹。”众人听得,尽拍手道:“黄先生说得有理。”一齐就去辨悟身边,讨取来看。辨悟四不拗六,抵当众人不住,只得解开包袱,摊在舱板上。揭开经来,那经叶叶不粘连的了,正揭到头一板,怎当得湖中风大?忽然一阵旋风,搅到经边一掀,急得辨悟忙将两手摁住,早把一叶吹到船头上。那时,辨悟只好接着,不能脱手去取,忙叫众人快快收着。众人也大家忙了手脚,你挨我挤,吆吆喝喝,磕磕撞撞,那里捞得着?说时迟,那时快,被风一卷,早卷起在空中。元来一年之中,惟有正二月的风是从地下起的,所以小儿们放纸鸢风筝,只在此时。那时是二月天气,正好随风上去,那有下来的,风恰恰吹来还你船中?况且太湖中间氵广氵广漾漾的所在,没弄手脚处,只好共睁着眼,望空仰看。但见:

   tiān jì fēi chōng,shì chuī yān yī dào zhí shàng: yún zhōng dàng yàng,rú yóu sī jǐ gè fān shēn。zhǐ yuān dào chù hǎo wèi lín,jùn gǔ fēi lái yí shì bàn。dǐ xià jiào de jiào,tiào de tiào,zhī zài hú zhōng yī yè zhōu shàng biān wǎng yī wǎng,lái yī lái,zhí tōng hǎi wài sān qiān guó。bù shèng dé bǔ qīng tiān de dà shǒu zhuā jiāng zhù,méi wài xī xì bái rì de zhǎng shéng fù zhuàn lái。

  天际飞冲,似炊烟一道直上:云中荡漾,如游丝几个翻身。纸鸢到处好为邻,俊鹘飞来疑是伴。底下叫的叫,跳的跳,只在湖中一叶舟;上边往一往,来一来,直通海外三千国。不胜得补青天的大手抓将住,没外惜系白日的长绳缚转来。

   biàn wù shǒu jiē zhe jīng juàn,yǎng wàng zhe tiān jì,wú fǎ shī zhǎn,zhí kàn dào wàng bú jiàn cái zhù。yǎn jiàn de zhè yī zhǐ zài zhǎo mù guó lǐ qù le,zhǐ jiào dé kǔ,zhòng rén yě duō dāi le,hù xiāng mán yuàn。yí gè dào:" cái zài wǒ shǒu biān,chà yī xiē ér bù ná dé zhù。" yí gè dào:" zài wǒ shēn biān fēi guò,zhī dào nǐ lái ná,wǒ zhù le shǒu。" dà jiā jī nóng,yí gè lǎo chéng de dào:" shī fù zài kàn kàn,gǎn shì chuī le méi zì de sù zhǐ hái hǎo。" biàn wù dào:" nà lǐ shì sù zhǐ!gāng shì jiē kāi tóu yī zhāng,kàn de míng míng bái bái de。" zhòng rén yí huò,biàn wù fàng kāi shuāng shǒu kàn shí,guǒ rán shī le tóu yī bǎn。biàn wù dào:" qiān nián gǔ wù,shéi zhī jīn rì què nòng dé bù wán quán le!" máng bǎ lái dié hǎo,jiāng bāo bāo le,zǐ zhǎng le miàn pí,zhǐ shì yuàn chàng。zhòng rén yě duō ào huǐ,bù gǎn zé shēng,huáng cuō kōng méi zuò dào lǐ chù,wén zhōu zhōu qiáng tōng jù bǎ bù zhōng kuǎn jiě quàn de huà,kàn jiàn biàn wù bù xǐ huān,yě zài méi rén gǎn tǎo kàn le。chuán dào shān biān,zhòng rén gè zì shàng àn sàn qì。biàn wù zì dào sì lǐ lái,shuō le xiāng fǔ bái hái jīng juàn yuán gù,hé sì wú bù huān xǐ zàn tàn: què bǎ hú zhōng shī qù yī yè de huà,mán zhù bù shuō。sì sēng duō shì bù zài háng de,yě méi yǒu rén fān lái kàn kàn,jiāo yǔ zhù chí shōu shí guò bà le。

  辨悟手接着经卷,仰望着天际,无法施展,直看到望不见才住。眼见得这一纸在爪睦国里去了,只叫得苦,众人也多呆了,互相埋怨。一个道:“才在我手边,差一些儿不拿得住。”一个道:“在我身边飞过,只道你来拿,我住了手。”大家唧哝,一个老成的道:“师父再看看,敢是吹了没字的素纸还好。”辨悟道:“那里是素纸!刚是揭开头一张,看得明明白白的。”众人疑惑,辨悟放开双手看时,果然失了头一板。辨悟道:“千年古物,谁知今日却弄得不完全了!”忙把来叠好,将包包了,紫涨了面皮,只是怨怅。众人也多懊悔,不敢则声,黄撮空没做道理处,文诌诌强通句把不中款解劝的话,看见辨悟不喜欢,也再没人敢讨看了。船到山边,众人各自上岸散讫。辨悟自到寺里来,说了相府白还经卷缘故,合寺无不欢喜赞叹:却把湖中失去一叶的话,瞒住不说。寺僧多是不在行的,也没有人翻来看看,交与住持收拾过罢了。

   huà fēn liǎng tóu。què shuō hé nán wèi huī fǔ,yǒu yí gè xìng liǔ de guān rén,bǔ le cháng zhōu fǔ tài shǒu,zé rì shàng rèn。jiā zhōng qīn juàn shè jiǔ sòng xíng,nèi zhōng yǒu yí ge rén,nǎi shì gè fù xué hào gǔ de shān rén,céng dào sūháng sì chù yóu wán fǎng yǒu guò lái,xí jiān duì liǔ tài shǒu shuō dào:" cháng zhōu fǔ yǔ sū zhōu fǔ jiē rǎng,nà sū zhōu fǔ suǒ shǔ tài hú dòng tíng shān mǒu sì zhōng,yǒu yī jiàn xī qí de wù shì。nǎi shì bái xiāng shān shǒu shū jīn gāng jīng。zhè gè gǔ jī jià zhí qiān jīn,jīn lǎo qīn zhàng jiù zài lín bāng,ruò shì yǒu gè biàn chù,bù kě bù shè fǎ kàn yī kàn。" nà gè rén shì liǔ tài shǒu píng shí jí zūn xìn de,tā suī bù hào gǔ dǒng,què shì gè jí tān de xìng zi,jiàn shuō le zhí qiān jīn,biàn yě dòng le huǒ,láo láo jì zài xīn shàng。dào rèn zhī hòu,yě zēng wèn qǐ cháng zhōu xiāng shì dài fū,duō yǒu xiǎo de de,zhǐ shì sūsōng gé shǔ,wú yīn dé kàn。tā yě bú shì běn xīn yào kàn,zhǐ yīn qiān jīn zhī shuō shàng xīn,xī tú pín duì rén jiǎng,huò yǒu fèng chéng tā de jiě yì le,gòu qiú lái sòng tā wèi kě zhī。shéi zhī zhèi xiē tīng shuō de rén dào shì gé fǔ de dōng xī,tā bù guò wú xīn wèn jí,bù yǐ wéi yì。yǐ hòu zài rèn nián yú,jiàn jiàn fàng shǒu cháng le。yǒu jǐ gè fù wēng wèi shì dǎ tōng guān jié,tā chuán chū mì shì,yào sū zhōu zhè juǎn jīn gāng jīng。jù zhī fù wēng yào yín zi fǎn yì,yào zhè jīng què nán,suī céng dǎ fā rén xún zhe sì sēng qiú mǎi,sì sēng dào shì jiā chuán zhī wù,bìng wú mài yì。jí zhì wèn jià,shuō le qiān jīn。mǎi de duō bù zài háng,shēn shēn shé,yáo yáo tóu,kǒng pà zuò cuò le shēng yì,zhé le zhòng běn,kàn bù shàng yǎn,bú shì suàn le,nìng kě kǔ zhe bǎi lái liǎng yín zi sòng jìn yá qù,huí shuō" jīn gāng jīng nǎi běn sì zhèn kù zhī wù,bù kěn mài de,qíng yuàn nà jià" bà le。tài shǒu jiàn le bái wù,shōu le wán xián,yě bù wèn qǐ le。rú cǐ bù zhǐ yī cì。

  话分两头。却说河南卫辉府,有一个姓柳的官人,补了常州府太守,择日上任。家中亲眷设酒送行,内中有一个人,乃是个傅学好古的山人,曾到苏、杭四处游玩访友过来,席间对柳太守说道:“常州府与苏州府接壤,那苏州府所属太湖洞庭山某寺中,有一件希奇的物事。乃是白香山手书《金刚经》。这个古迹价值千金,今老亲丈就在邻邦,若是有个便处,不可不设法看一看。”那个人是柳太守平时极尊信的,他虽不好古董,却是个极贪的性子,见说了值千金,便也动了火,牢牢记在心上。到任之后,也曾问起常州乡士大夫,多有晓得的,只是苏、松隔属,无因得看。他也不是本心要看,只因千金之说上心,希图频对人讲,或有奉承他的解意了,购求来送他未可知。谁知这些听说的人道是隔府的东西,他不过无心问及,不以为意。以后在任年余,渐渐放手长了。有几个富翁为事打通关节,他传出密示,要苏州这卷《金刚经》。讵知富翁要银子反易,要这经却难,虽曾打发人寻着寺僧求买,寺僧道是家传之物,并无卖意。及至问价,说了千金。买的多不在行,伸伸舌,摇摇头,恐怕做错了生意,折了重本,看不上眼,不是算了,宁可苦着百来两银子送进衙去,回说“《金刚经》乃本寺镇库之物,不肯卖的,情愿纳价”罢了。太守见了白物,收了顽涎,也不问起了。如此不止一次。

   zhè jīn gāng jīng dào shì nà tài shǒu fā kē fēn qǐ fā rén de dān tóu le,yīn cǐ míng zhī zhè jīng hǎo xiē nán qǔ,yī fà shàng xīn。yǒu yī rì,jiāng yīn xiàn zhōng jiě dào yì qǐ jié dào,nèi zhōng yǒu yī xíng jiǎo tóu tuó sēng,tài shǒu àn xǐ dào:" qǔ jīn gāng jīng zhī jì,zhī zài cǐ sēng shēn shàng le。" yī miàn bǎ dào fàn xià zài sǐ qiú láo lǐ,yī miàn jiào gè jìn zǐ dào yá lái,qiāo qiāo fēn fù tā dào:" nǐ dào jiān zhōng,kě yǔ wǒ mì mì dīng zhǔ zhè xíng jiǎo sēng,wǒ dāng táng zài shěn shí,jiào tā kǒu lǐ bǎn zhe sū zhōu dòng tíng shān mǒu sì,shì tā wō zāng zhī suǒ,wǒ biàn bù jiā xíng fá le,nǐ què bù kě xiè lòu tǎo sǐ chī!" jìn zǐ dào:" tài yé fēn fù,xiǎo de xìng mìng nèn dì bù zhí qián?duō zài xiǎo de shēn shàng bà le。" jìn zǐ zì qù yī yán xíng shì。guǒ rán cì rì shēng táng,yán wèn zhè qǐ dào fàn,yòng le xíng jù,zhèi xiē qiáng dào gè zì zhāo chū zāng zhàng wō jiā,dú yǒu zhè gè xíng jiǎo sēng bù shàng xíng jù,jiù yī kǒu zhāo dào zāng zài dòng tíng shān mǒu sì wō zhe,sì zhōng zhù chí jiào shén míng zì。yuán lái xíng jiǎo sēng rén zuò dǎi shì de,yī yīng huāng miào yě sì tóu zhāi tóu sù,wú chǔ bú dào,dǎ tīng zuò yǎn,zhè sì zhōng zhù chí xìng míng,qià hǎo tā xiǎo de de,zhèng tóu tài shǒu xīn shàng jī huì。tài shǒu dà xǐ,qǔ le gòng zhuàng,dié chéng wén juàn,yī miàn xíng wén dào sū zhōu fǔ bù dào tīng lái,yào tí zhè sì zhōng zhù chí。chāi rén jī wén zuò shǒu,bǔ tīng qiān le pái,lìng chà le liǎng gè yīng bǔ,jià le kuài chuán,yī zhí wàng tài hú zhōng dòng tíng shān lái。zhēn gè:

  这《金刚经》到是那太守发科分起发人的丹头了,因此明知这经好些难取,一发上心。有一日,江阴县中解到一起劫盗,内中有一行脚头陀僧,太守暗喜道:“取《金刚经》之计,只在此僧身上了。”一面把盗犯下在死囚牢里,一面叫个禁子到衙来,悄悄分咐他道:“你到监中,可与我密密叮嘱这行脚僧,我当堂再审时,叫他口里板着苏州洞庭山某寺,是他窝赃之所,我便不加刑罚了,你却不可泄漏讨死吃!”禁子道:“太爷分咐,小的性命恁地不值钱?多在小的身上罢了。”禁子自去依言行事。果然次日升堂,研问这起盗犯,用了刑具,这些强盗各自招出赃仗窝家,独有这个行脚僧不上刑具,就一口招道赃在洞庭山某寺窝着,寺中住持叫甚名字。元来行脚僧人做歹事的,一应荒庙野寺投斋投宿,无处不到,打听做眼,这寺中住持姓名,恰好他晓得的,正投太守心上机会。太守大喜,取了供状,叠成文卷,一面行文到苏州府埔盗厅来,要提这寺中住持。差人赍文坐守,捕厅佥了牌,另差了两个应捕,驾了快船,一直望太湖中洞庭山来。真个:

   rén shì jī yīng,chuán tóng fēi hǔ。yīng zài kōng zhōng xī jué cāng,hǔ féng dào chù lì tūn shēng。jìng qiāo cūn xū,dì shén háo guǐ kū: ān xián shě zì,dēng shí quǎn zǒu jī fēi。jí cǐ biàn shì huó wú cháng,yīn jiān bù shù zhēn luó chà。

  人似饥鹰,船同蜚虎。鹰在空中息攫仓,虎逢到处立吞生。静悄村墟,地神号鬼哭:安闲舍字,登时犬走鸡飞。即此便是活无常,阴间不数真罗刹。

   yīng bǔ dào le sì mén qián,xióng jiū jiū de zǒu jiāng rù lái,wèn dào:" nà yí gè shì zhù chí?" zhù chí shàng qián qǐ shǒu dào:" xiǎo sēng jiù shì。" yīng bǔ qǔ chū má shéng lái biàn tào,zhù chí huāng le shǒu jiǎo dào:" yǒu hé shì fàn,pián yí dé rú cǐ?" yīng bǔ dào:" dào qíng shì fā,hái wèn shèn me shì fàn!" zhòng sēng jiàn zhù chí bèi fù,dà jiā zǒu jiāng lǒng lái,shuō dào:" shàng xià bù bì cū lǔ!běn sì shì shān táng wáng xiāng fǔ mén tú,děng xián yě bù shòu rén qī wǔ!kuàng qiě sì zhōng bìng wú dǎi rén,yòu bù céng zhāo jiē shèn me yóu kè zhù sù,yǒu hé dào qíng gān shè?" yīng bǔ jiàn shuō shì xiāng fǔ mén tú,yòu lüè lüè ruǎn le xiē,shuō dào:" guān chāi lì chà,lái rén bù chà。wǒ men bǔ tīng yīn cháng zhōu fǔ dào qíng shì,bān chū yǔ nǐ sì gān lián,xíng guān shǒu tí。yǒu gàn wú gān,dāng guān zhé biàn,bù guān wǒ děng xīn shàng,zhǐ yào dǎ fā wǒ děng qǐ shēn!" yí gè yīng bǔ,jiǎ zuò hǎo rén dào:" qiě kuān le fù,děng tā qù zhōu zhì,zhè lǐ bù pà tā zǒu le qù," zhù chí tuō le shēn,tǎo pái piào kàn le,bù zhī tóu yóu。yī miàn shāng liáng shōu shí pán chán,qù cháng zhōu fēn biàn,yī miàn jiāng chāi shǐ qián sòng yǔ yīng bǔ,yīng bǔ xián duō xián shǎo,zhà dé mǎn zú le cái zhù shǒu。yīng bǔ dài le zhù chí xià chuán,biàn wù jiào gè dào rén gēn zhe,yī tóng suí le zhù chí,huǎn jí jiù yìng。dào le bǔ tīng,diǎn le míng,bàn le wén shū,jiě jiāng guò qù。miǎn bù dé shū fáng yǔ lái chà duō yǒu le shǐ fèi。zhù chí yǔ biàn wùdào rén,gòng shì sān rén,gù le yí gè chuán,yí lù pán chán le lái chà,dào cháng zhōu lái。

  应捕到了寺门前,雄纠纠的走将入来,问道:“那一个是住持?”住持上前稽首道:“小僧就是。”应捕取出麻绳来便套,住持慌了手脚道:“有何事犯,便宜得如此?”应捕道:“盗情事发,还问甚么事犯!”众僧见住持被缚,大家走将拢来,说道:“上下不必粗鲁!本寺是山搪王相府门徒,等闲也不受人欺侮!况且寺中并无歹人,又不曾招接甚么游客住宿,有何盗情干涉?”应捕见说是相府门徒,又略略软了些,说道:“官差吏差,来人不差。我们捕厅因常州府盗情事,扳出与你寺干连,行关守提。有干无干,当官折辨,不关我等心上,只要打发我等起身!”一个应捕,假做好人道:“且宽了缚,等他去周置,这里不怕他走了去,”住持脱了身,讨牌票看了,不知头由。一面商量收拾盘缠,去常州分辨,一面将差使钱送与应捕,应捕嫌多嫌少,诈得满足了才住手。应捕带了住持下船,辨悟叫个道人跟着,一同随了住持,缓急救应。到了捕厅,点了名,办了文书,解将过去。免不得书房与来差多有了使费。住持与辨悟、道人,共是三人,雇了一个船,一路盘缠了来差,到常州来。

   shuō huà de,nǐ chà le。gé fǔ guān tí,jìn hǎo shǐ yòng zhī wú,rú hé qù de zhè yàng róng yì?kàn guān yǒu suǒ bù zhī,zhè shì dào qíng shì,bù bǐ bié yàng xián sòng,xū de chū shēn biàn bái,bù rán zěn de xǔ duō shǐ yòng?suǒ yǐ zhǐ de lái le。wèi jiàn guān shí,biàn wù xiān qù fǔ zhōng xì xì dǎ tīng jié dào yǔ xíng jiǎo sēng míng zìlái zōng qù jī,yǔ běn sì méi yī háo yǐng xiǎng,yě méi gè chóu rén zài nèi,zhèng bù zhī huò gēn shì nà lǐ qǐ de,zhēn mō tóu lù bù zháo。shuō huà jiān,tài shǒu shēng táng。lái chà tóu pī,dài zhù chí dào。tài shǒu bù kāi yán wèn shén shì yóu,jí xiě jiān piào fā xià jiān zhōng qù。zhù chí bù céng fēn shuō de yī jù huà,jìng zì hēi lù lù dì chī jiān le。tài shǒu jiān bà le zhù chí,huàn yuán chà dào àn qián lái,dī wèn dào:" zhè hé shàng kě yǒu rén tóng lái me?" yuán chà dào:" yǒu yí gè tú dì,yí gè dào rén。" tài shǒu dào:" nà tú dì kě shì liǎo shì de?" yuán chà dào:" yě xiǎo de shì tǐ de。" tài shǒu dào:" nǐ qiāo dì duì nà tú dì shuō,kě sù huí sì zhōng qù qǔ nà běn jīn gāng jīng lái,jiù nǐ shī fù,biàn dé wú shì ruò shāo chí jǐ rì,jiù tǎo jué dān le。" yuán chà dào:" xiǎo de qù shuō。"

  说话的,你差了。隔府关提,尽好使用支吾,如何去得这样容易?看官有所不知,这是盗情事,不比别样闲讼,须得出身辨白,不然怎得许多使用?所以只得来了。未见官时,辨悟先去府中细细打听劫盗与行脚僧名字、来踪去迹,与本寺没一毫影响,也没个仇人在内,正不知祸根是那里起的,真摸头路不着。说话间,太守升堂。来差投批,带住持到。太守不开言问甚事由,即写监票发下监中去。住持不曾分说得一句话,竟自黑碌碌地吃监了。太守监罢了住持,唤原差到案前来,低问道:“这和尚可有人同来么?”原差道:“有一个徒弟,一个道人。”太守道:“那徒弟可是了事的?”原差道:“也晓得事体的。”太守道:“你悄地对那徒弟说,可速回寺中去取那本《金刚经》来,救你师父,便得无事;若稍迟几日,就讨绝单了。”原差道:“小的去说。”

   tài shǒu tuì le táng。yuán chà diē diē jiǎo dào:" wǒ zhī dào zhēn shì dào qíng,yuán lái yòu shì shèn me jīn gāng jīng!" gài zhǐ wèi xiān qián jiè cǐ wèi tí zhà guò le hǎo jǐ jiā,yá mén rén duō shì xiǎo de de le,zǒu qù yī shí yī wǔ duì biàn wù shuō le。biàn wù dào:" zhè shì wǒ shàng shì zhī wù,guài dào rì qián yǒu hǎo jǐ qǐ cháng zhōu rén lái sì zhōng qiú mǎi,shuō shì fǔ lǐ yào,wǒ men bù mài yǔ tā。zhí dào jīn rì,què shēng xià zhè gè jì jiào,xiàn wǒ shī fù,qiáng lái suǒ qǔ,rú jīn zěn me chù?" yuán chà dào:" fāng cái míng míng fēn fù shāo chí jǐ rì jiù tǎo jué dān。wǒ lǎo yé zhǐ wèi yào cǐ jīng,wǒ zhè lǐ hǎo jǐ jiā shòu le lèi。hé kuàng shì nǐ běn sì yǒu de,bù sòng dé tā。tā zěn kěn zhù shǒu,què bù zài sòng le xìng mìng?kuài qù yǔ nǐ zhù chí shī fù shāng liáng qù!" biàn wù jiù yāng yuán chà lǐng le dào jiān lǐ,bǎ zhèi xiē huà,yī yī shuō le。zhù chí dào:" jì shì rú cǐ,kuài qù qǔ lái sòng tā,jiù wǒ chū qù bà le。zhōng bù chéng wéi le dà jiā mén miàn dí dōng xī,duàn sòng le wǒ yí ge rén xìng mìng bà?" biàn wù dào:" bù bì èr sān,qǔ le lái jiù shì。" duì yuán chà dào:" yǒu fán shàng xià dài bǐng yī shēng,lüè qiú kuān kè jǐ rì,yǐ biàn wǎng huí。shī fù zài jiān,zài qiú kàn qù。" yuán chà dào:" jì qù qǔ le,zhè gè bù nán,duō zài wǒ shēn shàng,fàng xīn qián qù。"

  太守退了堂。原差跌跌脚道:“我只道真是盗情,元来又是甚么《金刚经》!”盖只为先前借此为题诈过了好几家,衙门人多是晓得的了,走去一十一五对辨悟说了。辨悟道:“这是我上世之物,怪道日前有好几起常州人来寺中求买,说是府里要,我们不卖与他。直到今日,却生下这个计较,陷我师父,强来索取,如今怎么处?”原差道:“方才明明分咐稍迟几日就讨绝单。我老爷只为要此经,我这里好几家受了累。何况是你本寺有的,不送得他。他怎肯住手,却不在送了性命?快去与你住持师父商量去!”辨悟就央原差领了到监里,把这些话,一一说了。住持道:“既是如此,快去取来送他,救我出去罢了。终不成为了大家门面的东西,断送了我一个人性命罢?”辨悟道:“不必二三,取了来就是。”对原差道:“有烦上下代禀一声,略求宽客几日,以便往回。师父在监,再求看觑。”原差道:“既去取了,这个不难,多在我身上,放心前去。”

   biàn wù liú xià pán chán yǔ dào rén sòng fàn,zì jǐ dān shēn,bù cí xīn kǔ,xīng yè gǎn dào sì zhōng,qǔ le jīng juàn,fù dào cháng zhōu。bù shàng wǔ rì,lái huì yuán chà dào:" jīng yǐ qǔ lái le,rú hé sòng jìn qù?" yuán chà dào:" cǐ shì jīng juàn,yòu bú shì shèn me cái wù!dài wǒ zài zhuǎn tǒng biān jī bāng,bǐng yī shēng,dì jìn qù bù fáng。" guǒ rán yuán chà dì le jìn qù。tài shǒu zài sī yá,jiàn shuō qǔ de jīn gāng jīng dào,dào shì bǎo wù dào le,hé yá rén juàn duō lái zhēng kàn。dǎ kāi bāo shí,tài shǒu shì gè cū rén,běn bù zài háng,zhī dào qiān jīn zhī wù,bì shì zěn dì zhuāng yán: kàn jiàn líng líng luò luò,zhǐ sè huì hēi,xiān bù xiàng yì。jiē kāi xì kàn zì jī,jiàn wú gè qǐ shǒu,méi tóu méi nǎo。kàn le yī huì,rèn yǒu xì zì hào shù,zǐ xì zài kàn,què yuán lái shì dì èr yè qǐ de。tài shǒu dà xiào dào:" fán shì bù kě xū mù míng,suī shì gǔ jī,yě xū de wán quán cái hǎo。jīn shì bù quán zhī shū,tóu yī bǎn jiù wú le,chéng dé shén yòng?shuō shèn me qiān jīn bǎi jīn,duō bèi zhèi xiē suān zi chuán wén wù le,kōng fèi le xǔ duō xīn jī。nán wéi zhè gè hé shàng zuò le zhè jǐ rì jiān,qǐ bù yuān wǎng!" nèi juàn men jiàn zhè jīng juàn jì méi shèn me hǎo kàn,yòu tīng dé shuō hé shàng zuò jiān,yī qí cuān duō,jiào hái le jīng juàn,fàng le hé shàng。tài shǒu yě xiǎng dào méi shén jǐn yào,réng jiù fā yǔ yuán chà,gěi huán běn zhǔ。yá zhōng chuán chū qù shuō:" shǎo le tóu yī zhāng,yòng bù zháo,gù cǐ fā le chū lái。" biàn wù zhǐ rèn hái yào bǔ tóu zhāng,huái zhe guǐ tāi dào:" zhè què shì sǐ le!" zhèng zài xīn huāng,zhī jiàn lián jiān de zhù chí duō fàng le chū lái。yuán chà lái tǎo shǎng,dào:" yǐ cǐ méi shì le。" zhù chí bù zhī yuán gù,yuán chà dào:" lǎo yé qǐ xīn yào nǐ zhè jīng,gù shēng zhè fēng bō,jīn jiàn jīng bù wán quán,méi yǒu shèn me tóu yī zhāng,bù zhōng tā yì,yǒu xiē ào huǐ le。tā yuán wú guài nǐ zhī xīn,jīng yě hái le,shì yě bà le。gōng xǐ!gōng xǐ!"

  辨悟留下盘缠与道人送饭,自己单身,不辞辛苦,星夜赶到寺中,取了经卷,复到常州。不上五日,来会原差道:“经已取来了,如何送进去?”原差道:“此是经卷,又不是甚么财物!待我在转桶边击梆,禀一声,递进去不妨。”果然原差递了进去。太守在私衙,见说取得《金刚经》到,道是宝物到了,合衙人眷多来争看。打开包时,太守是个粗人,本不在行,只道千金之物,必是怎地庄严:看见零零落落,纸色晦黑,先不象意。揭开细看字迹,见无个起首,没头没脑。看了一会,认有细字号数,仔细再看,却元来是第二叶起的。太守大笑道:“凡事不可虚慕名,虽是古迹,也须得完全才好。今是不全之书,头一板就无了,成得甚用?说甚么千金百金,多被这些酸子传闻误了,空费了许多心机。难为这个和尚坐了这几日监,岂不冤枉!”内眷们见这经卷既没甚么好看,又听得说和尚坐监,一齐撺掇,叫还了经卷,放了和尚。太守也想道没甚紧要,仍旧发与原差,给还本主。衙中传出去说:“少了头一张,用不着,故此发了出来。”辨悟只认还要补头张,怀着鬼胎道:“这却是死了!“正在心慌,只见连监的住持多放了出来。原差来讨赏,道:“已此没事了。“住持不知缘故,原差道:“老爷起心要你这经,故生这风波,今见经不完全,没有甚么头一张,不中他意,有些懊悔了。他原无怪你之心,经也还了,事也罢了。恭喜!恭喜!”

   zhù chí xiè le yuán chà,huí dào xià chǔ。yǔ biàn wù dào:" nà lǐ shuō qǐ,zāo cǐ yī chǎng hèng huò!jīn xìng de wú shì,hái suàn hǎo le。zhǐ shì shì cái tīng jiàn shuō jīng shàng méi liǎo liǎo tóu zhāng,bù wán quán,gù cǐ kěn hái。wǒ xiǎng cǐ jīng zěn de bù wán quán?" biàn wù cái bǎ qián rì tài hú zhōng zhòng rén suǒ kàn,fēng juǎn qù tóu zhāng zhī shì,shuō le yī biàn,zhù chí dào:" cǐ tiān yì yě!ruò shì fēng bù chuī qù shǒu zhāng,cǐ jīng jīn rì bì rán bèi liú,fēi fù wǒ shān mén suǒ yǒu le。rú jīn suī shì quē le yī zhāng,hòu biān míng jī hái zài,réng jiù guī wú sì bǎo zàng,cǐ jiē fú tiān zhī lì。" xǐ xǐ huān huān,suàn hái le fáng qián fàn qián,shī tú yǔ dào rén sān zhòng gù le yí gè chuán,tóng huí sū zhōu

  住持谢了原差,回到下处。与辨悟道:“那里说起,遭此一场横祸!今幸得无事,还算好了。只是适才听见说经上没了了头张,不完全,故此肯还。我想此经怎的不完全?”辨悟才把前日太湖中众人索看,风卷去头张之事,说了一遍,住持道:“此天意也!若是风不吹去首张,此经今日必然被留,非复我山门所有了。如今虽是缺了一张,后边名迹还在,仍旧归吾寺宝藏,此皆佛天之力。”喜喜欢欢,算还了房钱饭钱,师徒与道人三众雇了一个船,同回苏州

   guò le hǔ shù guān shù lǐ,jiāng dào fēng qiáo,tiān yǐ hūn hēi,hū rán fēng yǔ dà zuò,bù biàn lù jìng。yuǎn yuǎn wàng qù,yī dào huǒ guāng zhú tiān,jiào chuán jiā duì zhe liàng chù zhǐ guǎn yáo qù。qí shí fēng yǔ yě xī le,kàn kàn zhì jìn,què shì cǎo shè nèi yī zhǎn dēng huǒ míng liàng,tīng dé yǒu mù yú shēng。chuán dào àn biān,jiào chuán jiā lǎn hǎo le。biàn wù duó shǎng qù,kòu mén tǎo huǒ。mén hái wèi guān,tuī jiāng jìn qù,què shì yí gè lǎo zhě kào zhe zhuō zi sòng jīng,jiàn shì gè sēng jiā,máng qǐ shēn xù le lǐ。biàn wù qiú diǎn dēng,lǎo zhě dǎ gè zhǐ niǎn ér,zhàn zhàn yóu diǎn zháo le,dì yǔ biàn wù。biàn wù jiē le zhǐ niǎn,zhào de mǎn wū míng liàng,ǒu rán tái tóu dài yǎn jiàn bì jiān yī fú zì zhǐ nián zhuó,wú xīn yī kàn,chī le yī jīng,dà jiào dào:" guài zāi!shèng zāi!" lǎo zhě wèn dào:" shī fù jiàn cǐ zhǐ,wèi hé dà jīng xiǎo guài?" biàn wù dào:" cǐ huà shén zhǎng!xiǎo zhōu zhōng hái yǒu shī fù zài nèi,dài xiǎo sēng ná huǒ qù zhào le,rán hòu zài lái fèng gào,hái yǒu huà jiǎng。" lǎo zhě dào:" lǎo hàn shì fèng fú dì zǐ,hé bù lián zūn shī jiē le qǐ lái?" lǎo zhě jiù jiào xiǎo sī zǔ shòu chū lái,tóng le biàn wù dào zhōu zhōng,lái jiē nà yī wèi shī fù。

  过了浒墅关数里,将到枫桥,天已昏黑,忽然风雨大作,不辨路径。远远望去,一道火光烛天,叫船家对着亮处只管摇去。其时风雨也息了,看看至近,却是草舍内一盏灯火明亮,听得有木鱼声。船到岸边,叫船家缆好了。辨悟踱上去,叩门讨火。门还未关,推将进去,却是一个老者靠着桌子诵经,见是个僧家,忙起身叙了礼。辨悟求点灯,老者打个纸捻儿,蘸蘸油点着了,递与辨悟。辨悟接了纸捻,照得满屋明亮,偶然抬头带眼见壁间一幅字纸粘着,无心一看,吃了一惊,大叫道:“怪哉!圣哉!”老者问道:“师父见此纸,为何大惊小怪?”辨悟道:“此话甚长!小舟中还有师父在内,待小僧拿火去照了,然后再来奉告,还有话讲。”老者道:“老汉是奉佛弟子,何不连尊师接了起来?”老者就叫小厮祖寿出来,同了辨悟到舟中,来接那一位师父。

   biàn wù lái dào chuán shàng,xiān jiào zhù chí dào:" shī fù kuài qǐ lái!bù dàn méi zhe zhǔ rén,qiě yǒu qí shì le!" zhù chí dào:" yǒu hé qí shì?" biàn wù dào:" shī fù qiě dào lǐ miàn jiàn le zhǔ rén,qǐng kàn yī jiàn wù shì。" zhù dài tóng le biàn wù zǒu jìn mén lái,yǔ zhǔ rén xiāng jiàn le。biàn wù ná le dēng,zhuāi le zhù chí de shǒu,zǒu dào bì jiān,zhǐ zhe nà yī fú zì zhǐ dào:" shī fù kě rèn rèn kàn。" zhù chí tái yǎn yī kàn,zhī jiàn shǒu yī xíng shì" jīn gāng bō rě bō luó mì jīng",dì èr xíng shì" fǎ huì yóu yóu fēn dì yī",zhèng shì bái xiāng shān suǒ shū,nǎi jīng zhōng zhī shǒu yè,zài hú zhōng piāo shī de。pāi shǒu dào:" hǎo xiàng shì wú jiā jīng shàng de,hé yuán dé zài cǐ chù?" lǎo zhě dào:" xián shī tú jīng guài cǐ zhǐ,bì yǒu yuán gù。" biàn wù dào:" lǎo zhàng kěn bǎ dé cǐ zhǐ de gēn yóu,yī shuō,yú shī tú yě pōu xīn xiāng gào。" lǎo zhě bǎi zhe yǐ zǐ dào:" qǐng zuò le xiàn chá,róng lǎo hàn màn jiǎng。"

  辨悟来到船上,先叫住持道:“师父快起来!不但没着主人,且有奇事了!”住持道:“有何奇事?”辨悟道:“师父且到里面见了主人,请看一件物事。”住待同了辨悟走进门来,与主人相见了。辨悟拿了灯,拽了住持的手,走到壁间,指着那一幅字纸道:“师父可认认看。”住持抬眼一看,只见首一行是“金刚般若波罗密经”,第二行是“法会由由分第一”,正是白香山所书,乃经中之首叶,在湖中飘失的。拍手道:“好象是吾家经上的,何缘得在此处?”老者道:“贤师徒惊怪此纸,必有缘故。”辨悟道:“老丈肯把得此纸的根由,一说,愚师徒也剖心相告。”老者摆着椅子道:“请坐了献茶,容老汉慢讲。”

   shī tú lǐng mìng,fēn cì zuò le。fèng chá yǐ bì,lǎo zhě dào:" lǎo hàn xìng yáo,shì cǐ jiān yú rén。yòu nián bù céng dú shū,cóng bù shí zì,zhǐ kào zhe yú xiā wéi shēng。hòu lái zhōng nián,jiā shì jǐn kě dù rì le,tīng dé zhǎng zhě men shuō yīn guǒ,zì huǐ zuò yè dà duō,yǒu xīn xiū xíng。zhǐ wèi bù shí yī zì,nán yǐ niàn jīng,yīn cǐ zì hèn。fán jiàn zì zhǐ,bì jiā ài xī,bù gǎn zuó jiàn,rú cǐ duō nián。qián nián mǒu yuè mǒu rì wǎn jiān,hū rán fēng piāo shèn me wù jiàn xià lái,dào yú mén shǒu。lǎo hàn wàng qù,zhǐ kàn jiàn yī dào huǒ guāng luò dì,shí jiāng qǐ lái,què shì yī zhāng zì zhǐ。lǎo hàn jīng yì,liào dào duō nián bǎo xī zì zhǐ,jīn rì jiàn cǐ guāng guài,bì yǒu qí chù,bù gǎn xiè dú,jiāng lái zhān zài bì jiān,shí cháng dǐng lǐ。hòu lái yǒu gè dào rén dào cǐ jiàn le,ruò shì yào niàn quán jīng,wǒ dāng jiào rǔ。jiào lǎo hàn niàn sòng yī biàn,lǎo hàn suí kǒu niàn guò,xīn zhōng huò rán,jiù bǎ jīng zhōng zì yī yī rèn de。yǐ hòu rì jiàn zēng jiā,jīn pō néng biàn lì zhū jīng le。jì de dào rén lín bié shí,bì yǒu hòu guǒ。měi niàn sòng shí,bì xiān dǐng lǐ。jīn liǎng wèi yī jiàn,gòng xiāng jīng yì,bì shì xiǎo de cǐ zhǐ de lái lì le。" zhǔ chí yǔ biàn wù tóng shēng dào:" shì jiān mí lù,hū jiàn huǒ guāng chōng tiān,suí liàng dào cǐ,què zhǐ shì dēng huǒ wēi míng,zhèng zài guài yì。fāng cái jiàn lǎo zhàng jiàn jiào,dé cǐ zhǐ shí,yě jiàn huǒ guāng,nǎi zhī shì cǐ zhǐ xiǎn líng,shù dāng huì hé。lǎo zhàng ruò kěn jiàn hái,gōng dé gèng dà le。" lǎo zhě dào:" fēi shī děng zhī wù,hé yún jiàn hái?" biàn wù dào:" hǎo jiào lǎo zhàng dé zhī: cǐ zhǐ fēi fán bǐ,nǎi táng cháo shì láng bái xiāng shān shǒu jī yě,quán jīng yī juàn,zài wú sì zhōng,hǎi nèi zhī míng。wú shī wèi cǐ jìn rì bèi yí gè hěn guān rén ná qù,qiǎng bī yào xiàn,jǐ sàng xìng mìng,mò nài hé zhǐ de xiàn chū。hái kuī de qián nián mǒu yuè mǒu rì hú zhōng yù fēng,piāo qù shǒu yè,nà guān rén xián tā bù quán,fāng dé zhòng hái。jīn rì zhèng fèng guī sì zhōng gōng yǎng,qǐ zhī què yù zhe suǒ shī shǒu yè zài lǎo zhàng chù,zhòng dé shàn lǐ!qián rì ruò fēi cǐ zhǐ shī qù,cǐ jīng yǐ luò tā rén zhī shǒu jīn rì ruò fēi cǐ zhǐ chóng féng,cǐ jīng suì chéng bù quán zhī wén。yī shī yī de,bù xiān bù hòu,liǎng fān huǒ guāng,qǐ fēi wéi tuó zūn tiān yǒu líng,xiǎn cǐ hù fǎ shǒu duàn chū lái me?"

  师徒领命,分次坐了。奉茶已毕,老者道:“老汉姓姚,是此间渔人。幼年不曾读书,从不识字,只靠着鱼虾为生。后来中年,家事尽可度日了,听得长者们说因果,自悔作业大多,有心修行。只为不识一字,难以念经,因此自恨。凡见字纸,必加爱惜,不敢作践,如此多年。前年某月某日晚间,忽然风飘甚么物件下来,到于门首。老汉望去,只看见一道火光落地,拾将起来,却是一张字纸。老汉惊异,料道多年宝惜字纸,今日见此光怪,必有奇处,不敢亵渎,将来粘在壁间,时常顶礼。后来有个道人到此见了,对老汉道:‘此《金刚经》首叶,若是要念全经,我当教汝。’遂手出一卷,教老汉念诵一遍,老汉随口念过,心中豁然,就把经中字一一认得。以后日渐增加,今颇能遍历诸经了。记得道人临别时,指着此纸道:‘善守此幅,必有后果。’老汉一发不敢怠慢,每念诵时,必先顶礼。今两位一见,共相惊异,必是晓得此纸的来历了。”主持与辨悟同声道:“适间迷路,忽见火光冲天,随亮到此,却只是灯火微明,正在怪异。方才见老丈见教,得此纸时,也见火光,乃知是此纸显灵,数当会合。老丈若肯见还,功德更大了。”老者道:“非师等之物,何云见还?”辨悟道:“好教老丈得知:此纸非凡笔,乃唐朝侍郎白香山手迹也,全经一卷,在吾寺中,海内知名。吾师为此近日被一个狠官人拿去,强逼要献,几丧性命,没奈何只得献出。还亏得前年某月某日胡中遇风,飘去首叶,那官人嫌他不全,方得重还。今日正奉归寺中供养,岂知却遇着所失首叶在老丈处,重得赡礼!前日若非此纸失去,此经已落他人之手;今日若非此纸重逢,此经遂成不全之文。一失一得,不先不后,两番火光,岂非韦驮尊天有灵,显此护法手段出来么?”

   lǎo zhě shì xìn bù xìn de dā yìng。biàn wù zǒu dào chuán nèi,jí qǔ jīng bāo shàng lái,jiě yǔ lǎo zhě kàn,nǎi shì dì èr yè qǐ de,jiāng lái duì zhe bì jiān zì fǎ zhǐ sè,guǒ rán yí yàng wú chà。lǎo zhě tàn yì,niàn fó bù yǐ,jiāng shǒu qù bì jiān jiē xià lái,hé zài shàng miàn,cháng duǎn kuò xiá wú bù xiāng tóng。yī juàn jīng wán wán quán quán le,sān rén jìn jiē huān xǐ。lǎo zhě fēn fù zhì zhāi xiāng kuǎn,jiù liú shī tú liǎng rén tóng tà guò yè。zhù chí sī duì biàn wù dào:" qǐ chū wǒ men hèn liǔ tài shǒu,rú jīn xiǎng qǐ lái,yě shì tiān yì。nǐ shī qù shǒu yè,sì zhōng wú yī rén zhī dào,zhēn cáng dào jīn。ruò fēi cǐ yī fān bá shè,yě wú cóng yù zhe yuán zhǐ lái wán quán le。" biàn wù dào:" shàng tiān xiǎo de liǔ tài shǒu qǐ liǎo bù liáng zhī xīn,pà duó le quán juǎn qù,gù xiān chuī diào le yī zhǐ,jīn quán juǎn zhòng guī,réng jiù hái le cǐ yī zhǐ,shí shì tiān gōng zhī qiǎo,cǐ juǎn zhī líng!xiǎng cǐ lǎo yì shì huì zhōng rén,suǒ yún dào rén,ān zhī bú shì bái shì láng tuō huà lái de!" zhù chí dào:" yǒu lǐ,yǒu lǐ!" shì yè,yáo lǎo zhě mèng jiàn wéi tuó zūn tiān lái duì tā dào:" rǔ yòu nián zuò yè shēn zhòng,kuī de zhōng nián huí shǒu,ài xī zì zhǐ。yǐ mìng xiāng shān jū shì qǐ rǔ tiān cōng,yòu jiā shǒu hù jīng wén,wán chéng quán juǎn,yīn gōng gèng dà,zuì yè jǐn xiāo。lái shēng zài wén zì zhōng shòu bào,fú lù fēi fán,jīn shēng qiě cì yán shòu yī jì,zhèng guǒ ér zhōng。" lǎo zhě xǐng lái,míng míng jì de。cì rì,duì shī tú èr rén dào:" lǎo hàn ài hù cǐ zhǐ jīng nián,jīn jiàn quán jīng,wú liàng huān xǐ。suī jiāng cǐ zhǐ fèng huán,lǎo hàn bù néng wàng qíng。yuàn suí lǎo shī fù tóng háng,chū qián qǐng gè biǎo jiàng,dào sì zhōng chóng xīn zhuāng hǎo,shǐ lǎo hàn zhǎn sòng jǐ biàn,fāng wèi chēng huái。" shī tú èr rén dào:" nán de tán yuè rú cǐ xìn xīn,shí shì měi shì,biàn qǐng tóng chuán tóng wǎng bì sì suí xǐ yī fān。"

  老者似信不信的答应。辨悟走到船内,急取经包上来,解与老者看,乃是第二叶起的,将来对着壁间字法纸色,果然一样无差。老者叹异,念佛不已,将手去壁间揭下来,合在上面,长短阔狭无不相同。一卷经完完全全了,三人尽皆欢喜。老者分付治斋相款,就留师徒两人同榻过夜。住持私对辨悟道:“起初我们恨柳太守,如今想起来,也是天意。你失去首叶,寺中无一人知道,珍藏到今。若非此一番跋涉,也无从遇着原纸来完全了。”辨悟道:“上天晓得柳太守起了不良之心,怕夺了全卷去,故先吹掉了一纸,今全卷重归,仍旧还了此一纸,实是天公之巧,此卷之灵!想此老亦是会中人,所云道人,安知不是白侍郎托化来的!”住持道:“有理,有理!”是夜,姚老者梦见韦驮尊天来对他道:“汝幼年作业深重,亏得中年回首,爱惜字纸。已命香山居士启汝天聪,又加守护经文,完成全卷,阴功更大,罪业尽消。来生在文字中受报,福禄非凡,今生且赐延寿一纪,正果而终。”老者醒来,明明记得。次日,对师徒二人道:“老汉爱护此纸经年,今见全经,无量欢喜。虽将此纸奉还,老汉不能忘情。愿随老师父同行,出钱请个裱匠,到寺中重新装好,使老汉展诵几遍,方为称怀。”师徒二人道:“难得檀越如此信心,实是美事,便请同船同往敝寺随喜一番。”

   lǎo zhě fēn fù le jiā lǐ,dài le pán chán,huàn xiǎo sī zǔ shòu gēn zhe,yòu zài chéng lǐ jiē le yí gè gāo shǒu de biǎo jiàng,mǎi le zuó liào,yī tóng dào sì lǐ lái。pán huán le jǐ rì,děng dài jiàng wán gōng,guǒ rán biǎo dé huàn rán yī xīn。biàn chū chèn qián qǐng le shù zhòng,zhǎn niàn jīn gāng jīng yī zhòu yè,yǔ shī tú zhēn zhòng ér bié。hòu lái,měi nián féng dàn rì huò fú shēng rì,biàn dào sì zhōng zhān lǐ bái xiāng shān shǒu jī yī biàn,jí xíng chí niàn yī rì,suì yǐ wéi cháng。nián guò bā shí,dào sì zhōng mù yù zuò huà ér zhōng。sì zhōng bǎo zàng cǐ juǎn,wén shuō zhì jīn yóu cún。yǒu shī wèi zhèng

  老者分咐了家里,带了盘缠,唤小厮祖寿跟着,又在城里接了一个高手的裱匠,买了作料,一同到寺里来。盘桓了几日,等待匠完工,果然裱得焕然一新。便出衬钱请了数众,展念《金刚经》一昼夜,与师徒珍重而别。后来,每年逢诞日或佛生日,便到寺中瞻礼白香山手迹一遍,即行持念一日,岁以为常。年过八十,到寺中沐浴坐化而终。寺中宝藏此卷,闻说至今犹存。有诗为证

   yī zhǐ fēi kōng dà yǒu yuán,fǎn yīn shī qù de zhōu quán。

  一纸飞空大有缘,反因失去得周全。

   shí lái bǎo xī shēng duō fú,gù zhǐ hé dāng làng qì juān!

  拾来宝惜生多福,故纸何当浪弃捐!

   xiǎo zi bù gǎn míng shuō sì míng,zhǐ pà yǒu dì èr gè xiàng liǔ tài shǒu de xún zōng wèn jī,yòu shēng chū shì tóu lái。zài yǒu yī shī xiào nà tài shǒu dào:

  小子不敢明说寺名,只怕有第二个象柳太守的寻踪问迹,又生出事头来。再有一诗笑那太守道:

   cāng fù hé zhī fēng yǎ yuán?tān kàn gǔ jī zhǐ yīn qián。

  伧父何知风雅缘?贪看古迹只因钱。

   ruò jiào yī juàn dōu jiāng qù,níng bù yuān tā bái lè tiān!

  若教一卷都将去,宁不冤他白乐天!



本文暂时没有评论,来添加一个吧!

欢迎 发表评论:

相关文章