中国最专业古诗拼音网
拼音、注音、及翻译和赏析的古诗综合网站

古诗拼音网

网站首页 二刻拍案惊奇 正文

卷十二(二刻拍案惊奇)拼音版、注音及读音

二刻拍案惊奇

  卷十二拼音版、注音及读音:

出处:二刻拍案惊奇

juǎn shí èr

卷十二

  

  

   shī yún:

  诗云:

   shì shì mò yǒu chéng xīn,chéng xīn zhuān huì rèn cuò。

  世事莫有成心,成心专会认错。

   rèn shì dà shèng dà xián,yě yào dāng zhuó bù zhuó。

  任是大圣大贤,也要当着不着。

   kàn guān tīng shuō: cóng lái shuō de shū bù guò tán xiē fēng yuè,shù xiē yì wén,tú gè hǎo tīng。zuì yǒu yì de,lùn xiē shì qíng,shuō xiē yīn guǒ,děng tīng le de chù zhe xīn lǐ,bǎ píng rì xié lù niàn tou huà jiāng zhuàn lái。zhè gè jiù shì shuō shū de yī piàn dào xué xīn cháng,què cóng bù céng jiǎng zhe dào xué。ér jīn wéi shèn me shuō gè bù kě yǒu chéng xīn?zhǐ wéi rén xīn zuì líng,zhuān shì nà kōng xū de cái yǒu gōng dào。yì diǎn chéng xīn rù zài dù lǐ,bǎ hǎo dǎi duō cuò rèn le,jiù shì shèng xián yě yào piān zhí qǐ lái,zì yǐ wéi shì,què bù zhī shì tǐ jìng bú shì zhè yàng de le。dào xué de zhèng pài,mò rú zhū wén gōng huì wēng。dú shū de rén nà yí gè bù zūn fèng tā,qǐ bú shì gè dà xián?zhǐ wèi chéng xīn shàng biān,yě zēng cuò duàn liǎo shì,dāng rì zài fú jiàn chóng ān xiàn zhī xiàn shì,yǒu yī xiǎo mín gào yī zhuàng dào:" yǒu zǔ xiān fén yíng,xiàn zhōng dà xìng duó zhàn zuò le zì jǐ de fén mù,gōng rán ān zàng le。" huì wēng jīng yú fēng shuǐ,kuàng qiě fú jiàn yòu jí zhòng cǐ shì,háo mén fù hù jiàn yǒu hǎo fēng shuǐ jí dì,zhuān yào zhàn duó le xiǎo mín de,yǐ zhì xīng sòng,zhè yàng shì rì rì yǒu de。huì wēng zhǔn le tā zhuàng,tí nà dà xìng dào guān。dà xìng shuō:" shì zì jiā zuò de fén mù,yǔ bié rén háo bù xiāng gān de,zěn me shuō qǐ zhàn duó lái?" xiǎo mín dào:" yuán shì wǒ jiā zǔ shàng de mù,shì tā fù háo yǐ shì zhàn le。" liǎng jiā zhēng gè bù xiē。jiào zhōng zhèng wèn shí,gè rén wéi zhe yī biān,yě méi gè de jù。huì wēng dào:" cǐ jiē kǒu shuō wú píng,dài wǒ qīn qù tà kàn míng bái。"

  看官听说:从来说的书不过谈些风月,述些异闻,图个好听。最有益的,论些世情,说些因果,等听了的触着心里,把平日邪路念头化将转来。这个就是说书的一片道学心肠,却从不曾讲着道学。而今为甚么说个不可有成心?只为人心最灵,专是那空虚的才有公道。一点成心入在肚里,把好歹多错认了,就是圣贤也要偏执起来,自以为是,却不知事体竟不是这样的了。道学的正派,莫如朱文公晦翁。读书的人那一个不尊奉他,岂不是个大贤?只为成心上边,也曾错断了事,当日在福建崇安县知县事,有一小民告一状道:“有祖先坟茔,县中大姓夺占做了自己的坟墓,公然安葬了。”晦翁精于风水,况且福建又极重此事,豪门富户见有好风水吉地,专要占夺了小民的,以致兴讼,这样事日日有的。晦翁准了他状,提那大姓到官。大姓说:“是自家做的坟墓,与别人毫不相干的,怎么说起占夺来?”小民道:“原是我家祖上的墓,是他富豪倚势占了。”两家争个不歇。叫中证问时,各人为着一边,也没个的据。晦翁道:“此皆口说无凭,待我亲去踏看明白。”

   dāng xià dài le yī gān rén fàn jí suí cóng rén děng,qīn dào fén tóu。kàn jiàn shān míng shuǐ xiù,fèng wǔ lóng fēi,guǒ rán shì yí gè hǎo qù chù。huì wēng xīn lǐ dào:" rú cǐ jí dì,guài dào yǒu rén zhēng duó。" xīn lǐ xiān yǒu xiē yí xīn,bì shì xiǎo mín xiān shì zàng zhe,dà xìng kàn de hǎo,qǐ xīn yào tā de le。dà xìng xiān bǐng dào:" zhè shì xiǎo rén jiā lǐ xīn zào de fén,ní tǔ gōng chéng,yī yīng jiē shì xīn de,rú hé shuō shì tā jiā jiù fén?xiàng gōng lóng mù yī kàn,biàn liǎo rán míng bái。" xiǎo mín dào:" shàng miàn xīn gōng chéng shì tā jiā de,dǐ xià xū yǒu lǎo tǔ。zhè yuán shì jiā lǐ de,tā duó le cái zhuāng xīn qǐ lái。" huì wēng jiào qǔ chú tou tiě qiāo,zài fén qián wā kāi lái kàn。wā dào sōng ní jiāng jǐn zhī chù,dāng de yī shēng xiǎng,bǎ gè wā ní de rén zhèn dé shǒu téng。bō kāi fú ní kàn qù,nǎi shì yí kuài qīng shí tou,shàng miàn yī xī yǒu zì,huì wēng jiào qǔ qǐ lái kàn。cóng rén fú qù ní shā,jiāng shuǐ xǐ jìng,zì wén jiàn jiāng chū lái,què shì" mǒu shì zhī mù" sì gè dà zì páng biān kè zhe xì xíng,duō shì xiǎo mín jiā lǐ zǔ xiān míng zì。dà xìng chī jīng dào:" zhè dōng xī nà lǐ lái de?" huì wēng hè dào:" fēn míng shì tā jiā jiù fén,nǐ yǐ qiáng duó le tā de!shí kè jiàn zài,yǒu hé kě shuō?" xiǎo mín zhǐ shì kòu tóu dào:" qīng tiān zài shàng,xiǎo rén zài bù bì duō kǒu le。" huì wēng dào shì jiàn de yǐ zhēn,qǐ shēn jìng huí xiàn zhōng,bǎ fén duàn guī xiǎo mín,bǎ dà xìng wèn le gè qiáng zhàn tián tǔ zhī zuì。xiǎo mín kǒu kǒu" qīng tiān",bài xiè ér qù。

  当下带了一干人犯及随从人等,亲到坟头。看见山明水秀,凤舞龙飞,果然是一个好去处。晦翁心里道:“如此吉地,怪道有人争夺。”心里先有些疑心,必是小民先世葬着,大姓看得好,起心要他的了。大姓先禀道:“这是小人家里新造的坟,泥土工程,一应皆是新的,如何说是他家旧坟?相公龙目一看,便了然明白。”小民道:“上面新工程是他家的,底下须有老土。这原是家里的,他夺了才装新起来。”晦翁叫取锄头铁锹,在坟前挖开来看。挖到松泥将尽之处,铛的一声响,把个挖泥的人振得手疼。拨开浮泥看去,乃是一块青石头,上面依稀有字,晦翁叫取起来看。从人拂去泥沙,将水洗净,字文见将出来,却是“某氏之墓”四个大字;旁边刻着细行,多是小民家里祖先名字。大姓吃惊道:“这东西那里来的?”晦翁喝道:“分明是他家旧坟,你倚强夺了他的!石刻见在,有何可说?”小民只是叩头道:“青天在上,小人再不必多口了。”晦翁道是见得已真,起身竟回县中,把坟断归小民,把大姓问了个强占田土之罪。小民口口“青天”,拜谢而去。

   huì wēng duàn le cǐ shì,zì jiā dào:" cǐ děng chú qiáng fú ruò de shì,bú shì wǒ,shuí rén kěn zuò?" shēn wèi dé yì,qǐ zhī fǎn luò le jiān mín zhī jì!yuán lái xiǎo mín guǐ zhà,xiǎo de huì wēng yǒu cǐ zhí xìng,zhuān guài fù háo dà hù qī wǔ bǎi xìng,cǐ běn shì yī piàn hǎo xīn,què bèi tā men kàn pò dì ná dìng le。yīn tān dà xìng suǒ zuò fén dì fēng shuǐ hǎo,zào xià yī jì,bǎ qīng shí kè chéng zì,tōu mái zài tā mù qián le duō shí,hū rán gào cǐ yī zhuàng。dà xìng shuì mèng zhī zhōng,shuō shì zì jiā xīn zuò de fén,yī kàn jiù míng bái de。shéi zhī dì xià xiān zuò chéng cǐ děng quān tào,dāng guān fā jiāng chū lái。huì wēng jiàn cǐ míng yàn,qǐ dé bù xìn?kuàng qiě cóng lái zhǐ yǒu dà jiā zhàn xiǎo rén de,nà céng jiàn yǒu xiǎo rén móu dà jiā de?suǒ yǐ zhí fǎ ér duàn。nà dà xìng wěi shí shòu yuān,xīn lǐ bù fú,dào shàng biān jiān sī chù zài gào jiāng xià lái,réng fā chóng ān xiàn wèn lǐ。huì wēng yuè jiā xuān nǎo,dào shì dà xìng diāo hàn kàng jù。yī fà hěn,zháo dì fāng lè lìng dà xìng qiān chū guān jiù,bǎ dì gěi yǔ xiǎo mín ān cuò zǔ xiān,le wán shì jiàn。zhēng nài wài biān duō xiǎo de shì xiǎo mín qī zhà,huì wēng cuò wèn liǎo shì,gōng yì bù píng,fèi téng xuān rǎng,yě yǒu fēng wén dào huì wēng ěr duǒ nèi。huì wēng rèn shì dà xìng lì liàng dà,zhì dé rén yán rú cǐ,kǎi rán tàn xī dào:" kàn cǐ shì jiè,zhí dào zhōng bù kě xíng!" suì qì guān bù zuò,yǐn jū běn chǔ wǔ yí shān zhōng。

  晦翁断了此事,自家道:“此等锄强扶弱的事,不是我,谁人肯做?”深为得意,岂知反落了奸民之计!元来小民诡诈,晓得晦翁有此执性,专怪富豪大户欺侮百姓,此本是一片好心,却被他们看破的拿定了。因贪大姓所做坟地风水好,造下一计,把青石刻成字,偷埋在他墓前了多时,忽然告此一状。大姓睡梦之中,说是自家新做的坟,一看就明白的。谁知地下先做成此等圈套,当官发将出来。晦翁见此明验,岂得不信?况且从来只有大家占小人的,那曾见有小人谋大家的?所以执法而断。那大姓委实受冤,心里不伏,到上边监司处再告将下来,仍发崇安县问理。晦翁越加喧恼,道是大姓刁悍抗拒。一发狠,着地方勒令大姓迁出棺柩,把地给与小民安厝祖先,了完事件。争奈外边多晓得是小民欺诈,晦翁错问了事,公议不平,沸腾喧嚷,也有风闻到晦翁耳朵内。晦翁认是大姓力量大,致得人言如此,慨然叹息道:“看此世界,直道终不可行!“遂弃官不做,隐居本处武夷山中。

   hòu lái yǒu shì jīng guò qí dì,jiàn lín mù wěng rán,jì de shì qián rì tà kān duàn hái xiǎo mín zhī dì。zài xíng xián bù yī kàn,kàn de fēng shuǐ zhēn hǎo,zàng xià gāi dà fā rén jiā。yīn xún qí páng jū mín wèn dào:" cǐ shì hé děng rén jiā,yǒu fú fēn zàng cǐ jí dì?" jū mín dào:" ruò shuō zhè jiā fén mù,duō shì qī xīn de lái de。nán dào yǒu hǎo fēng shuǐ bào yìng tā bù chéng?" huì wēng dào:" zěn shēng yàng qī xīn?" jū mín bǎ xiǎo mín dāng rì mái shí zài mù nèi,piàn le xiàn guān,zhà le dà xìng zhè kuài fén dì,zàng le zǔ xiān de huà,shì zhǎng shì duǎn,gè xì shuō le yī biàn。huì wēng tīng bà,bù jué liǎng jiá tòng hóng,huǐ zhī wú jí,dào:" wǒ qián rì rèn shì fèng gōng zhí fǎ,zěn zhī fǎn bèi jiān tú suǒ piàn!" yì diǎn hèn xīn zì dān tián lǐ zhí guàn dào tóu dǐng lái。xiǎng dào:" jù zhe rú cǐ fēng shuǐ,gāi yǒu fā jī hǎo chù jù zhe rú cǐ yòng xīn tān móu lái de,yòu bù gāi yǒu hǎo chù dào tā le。" suì duì tiān zhù xià sì jù dào:

  后来有事经过其地,见林木蓊然,记得是前日踏勘断还小民之地。再行闲步一看,看得风水真好,葬下该大发人家。因寻其旁居民问道:“此是何等人家,有福分葬此吉地?”居民道:“若说这家坟墓,多是欺心得来的。难道有好风水报应他不成?”晦翁道:“怎生样欺心?”居民把小民当日埋石在墓内,骗了县官,诈了大姓这块坟地,葬了祖先的话,是长是短,各细说了一遍。晦翁听罢,不觉两颊通红,悔之无及,道:“我前日认是奉公执法,怎知反被奸徒所骗!”一点恨心自丹田里直贯到头顶来。想道:“据着如此风水,该有发迹好处;据着如此用心贪谋来的,又不该有好处到他了。”遂对天祝下四句道:

   cǐ dì ruò fā,shì yǒu dì lǐ

  此地若发,是有地理;

   cǐ dì bù fā,shì yǒu tiān lǐ。

  此地不发,是有天理。

   zhù bà ér qù。shì yè dà yǔ rú qīng,léi diàn jiāo zuò,pī lì yī shēng,wū wǎ jiē xiǎng。cì rì kàn nà fén mù,yǐ huǐ chéng le tán,lián shī guān duō bú jiàn le。kě jiàn yǒu le chéng xīn,suī shì huì ān dà xián,bù néng wú wù。jí hòu lái shì tǐ míng bái,cái zhī huǐ wù,tiān jiù xiǎn chū bào yìng lái,cǐ nǎi tiān lǐ bù mǐn zhī chù。rén ruò qī xīn,jiù piàn guò le shèng xián,zhàn guò le pián yí,zàng guò le fēng shuǐ,tiān dì yuán bù róng de。

  祝罢而去。是夜大雨如倾,雷电交作,霹雳一声,屋瓦皆响。次日看那坟墓,已毁成了潭,连尸棺多不见了。可见有了成心,虽是晦庵大贤,不能无误。及后来事体明白,才知悔悟,天就显出报应来,此乃天理不泯之处。人若欺心,就骗过了圣贤,占过了便宜,葬过了风水,天地原不容的。

   ér jīn wèi hé bǎ zhè jiàn shuō zhè bàn rì?zhǐ wèi zhū huì wēng hái yǒu yī jiàn wéi zhe chéng xīn shàng biān yìng duàn yī shì,qū le yí gè xià jiàn fù rén,fǎn zhì dé tā míng wén tiān zǐ,sì hǎi chēng yáng,dé le gè hǎo jié guǒ。yǒu shī wèi zhèng:

  而今为何把这件说这半日?只为朱晦翁还有一件为着成心上边硬断一事,屈了一个下贱妇人,反致得他名闻天子,四海称扬,得了个好结果。有诗为证:

   bái miàn xiù cái luò de zhēng,hóng yán nǚ zǐ luò de kǔ。

  白面秀才落得争,红颜女子落得苦。

   kuān rén shèng zhǔ liǎng fēn zhāng,fǎn shǐ chāng liú míng wàn gǔ。

  宽仁圣主两分张,反使娼流名万古。

   huà shuō tiān tāi yíng zhōng yǒu yī shàng tīng xíng shǒu,xìng yán míng ruǐ,biǎo zì yòu fāng,nǎi shì gè jué sè de nǚ zǐ。yī yīng qín qí shū huà,gē wǔ guǎn xián zhī lèi,wú suǒ bù tōng。shàn néng zuò shī cí,duō zì jiā xīn zào jù zi,cí rén tuī fú。yòu bó xiǎo gǔ jīn gù shì。xíng shì zuì yǒu yì qì,dài rén cháng shì zhēn xīn。suǒ yǐ rén jiàn le de,méi yí gè bù shī hún dàng pò zài tā shēn shàng。sì fāng wén qí dà míng,yǒu shào nián zǐ dì mù tā de,bù yuǎn qiān lǐ,zhí dào tái zhōu lái qiú yī shí miàn。zhèng shì:

  话说天台营中有一上厅行首,姓严名蕊,表字幼芳,乃是个绝色的女子。一应琴棋书画,歌舞管弦之类,无所不通。善能作诗词,多自家新造句子,词人推服。又博晓古今故事。行事最有义气,待人常是真心。所以人见了的,没一个不失魂荡魄在他身上。四方闻其大名,有少年子弟慕他的,不远千里,直到台州来求一识面。正是:

   shí nián bù shí jūn wáng miàn,shǐ xìn chán juān jiě wù rén。

  十年不识君王面,始信蝉娟解误人。

   cǐ shí tái zhōu tài shǒu nǎi shì táng yǔ zhèng,zì zhòng yǒu,shào nián gāo cái,fēng liú wén cǎi。sòng shí fǎ dù,guān fǔ yǒu jiǔ,jiē zhào gē jì chéng yìng,zhǐ zhàn zhe gē chàng sòng jiǔ,bù xǔ sī shì qǐn xí què shì yǔ tā xuè làng xiá nì,yě suàn bù dé xǔ duō qīng chù。zhòng yǒu jiàn yán ruǐ rú cǐ shí quán kě xǐ,jǐn yǒu juàn gù zhī yì,zhǐ wèi guān zhēn jū shù,bù gǎn hú wéi。dàn shì liáng chén jiā jié,huò bīn kè xí shàng,bì dìng zhào tā lái yòu jiǔ。yī rì,hóng bái táo huā shèng kāi,zhòng yǒu zhì jiǔ shǎng wán,yán ruǐ shǎo bu dé lái gōng yìng。yǐn jiǔ zhōng jiān,zhòng yǒu xiǎo de tā shàn yú cí yǒng,jiù jiāng hóng bái táo huā wèi tí,mìng fù xiǎo cí。yán ruǐ yīng shēng chéng yī quē,cí yún:

  此时台州太守乃是唐与正,字仲友,少年高才,风流文彩。宋时法度,官府有酒,皆召歌妓承应,只站着歌唱送酒,不许私侍寝席;却是与他谑浪狎昵,也算不得许多清处。仲友见严蕊如此十全可喜,尽有眷顾之意,只为官箴拘束,不敢胡为。但是良辰佳节,或宾客席上,必定召他来侑酒。一日,红白桃花盛开,仲友置酒赏玩,严蕊少不得来供应。饮酒中间,仲友晓得他善于词咏,就将红白桃花为题,命赋小词。严蕊应声成一阙,词云:

   dào shì lí huā bú shì,dào shì xìng huā bú shì。bái bái yǔ hóng hóng,bié shì dōng fēng qíng wèi。céng jì,céng jì,rén zài wǔ líng wēi zuì。cí jì rú mèng jīn。

  道是梨花不是,道是杏花不是。白白与红红,别是东风情味。曾记,曾记,人在武陵微醉。——词寄《如梦今》。

   yín bà,chéng shàng zhòng yǒu。zhòng yǒu kàn bì dà xǐ,shǎng le tā liǎng pǐ jiān bó。

  吟罢,呈上仲友。仲友看毕大喜,赏了他两匹缣帛。

   yòu yī rì,shí féng qī xī,fǔ zhōng kāi yàn。zhòng yǒu yǒu yí gè péng yǒu xiè yuán qīng,jí shì háo shuǎng zhī tǔ,shì rì yě zài xí shàng。tā yī xiàng wén de yán yòu fāng zhī míng,jīn dé xiāng jiàn,bù shèng xīn xìng。kàn le tā zhèi xiē xíng dòng jǔ zhǐ,tán xié gē chàng,jiàn jiàn dòng rén,dào:" guǒ rán míng bù xū chuán!" dà gōng lián yǐn,xìng qù yù gāo。duì táng tài shǒu dào:" jiǔ wén cǐ zǐ cháng yú cí fù,kě dāng miàn yī shì fǒu?" zhòng yǒu dào:" jì yǒu jiā kè,yí fù xīn cí。cǐ zi pō néng,zhèng kě qǐng jiào。" yuán qīng dào:" jiù bǎ qī xī wèi tí,yǐ xiǎo shēng zhī xìng wèi yùn,qiú fù yī cí。xiǎo shēng dāng yǐn mǎn sān dà ōu。" yán ruǐ lǐng mìng,jí kǒu yín yī cí dào:

  又一日,时逢七夕,府中开宴。仲友有一个朋友谢元卿,极是豪爽之土,是日也在席上。他一向闻得严幼芳之名,今得相见,不胜欣幸。看了他这些行动举止,谈谐歌唱,件件动人,道:“果然名不虚传!”大觥连饮,兴趣愈高。对唐太守道:“久闻此子长于词赋,可当面一试否?”仲友道:“既有佳客,宜赋新词。此子颇能,正可请教。”元卿道:“就把七夕为题,以小生之姓为韵,求赋一词。小生当饮满三大瓯。”严蕊领命,即口吟一词道:

   bì wú chū zhuì,guì xiāng cái tǔ,chí shàng shuǐ huā chū xiè。chuān zhēn rén zài hé huān lóu,zhēng yuè lù yù pán gāo xiè。zhū máng què lǎn,gēng yōng zhī juàn,kōng zuò gǔ jīn jiā huà。rén jiān gāng dào gé nián qī,pà tiān shàng fāng cái gé yè。cí jì què qiáo xiān。

  碧梧初坠,桂香才吐,池上水花初谢。穿针人在合欢楼,正月露玉盘高泻。蛛忙鹊懒,耕慵织倦,空做古今佳话。人间刚到隔年期,怕天上方才隔夜。——词寄《鹊桥仙》。

   cí yǐ yín chéng,yuán qīng sān ōu jiǔ gāng chī dé liǎng ōu,bù jué yuè rán ér qǐ dào:" cí jì xīn qí,diào yòu shì jǐng,qiě cái sī mǐn jié,zhēn tiān shàng rén yě!wǒ bèi hé xìng,dé qīn zhān fāng zé!" jí qǔ dà gōng xiāng chóu,dào:" yě yào yòu fāng gōng yǐn cǐ ōu,lüè jiàn xiǎo shēng qīn mù zhī yì。" yán ruǐ jiē guò chī le。tài shǒu kàn jiàn liǎng rén guāng jǐng,biàn dào:" yuán qīng kè biān,kě dào yán zi jiā zhōng zuò yī chéng ér bàn qù。" yuán qīng dà xiào,zuò gè yī dào:" bù gǎn qǐng ěr,gù suǒ yuàn yě。dàn wèi zhī yòu fāng xīn bù rú hé。" zhòng yǒu xiào dào:" yán zi jiě rén,qǐ bù yuàn shì jiā kè?kuàng wèi tài shǒu zuò zhǔ rén,yī fà gāi de le。" yán ruǐ bù gǎn tuī cí dé。jiǔ sàn,jìng tóng xiè yuán qīng yí lù dào jiā,shì yè suì liú tóng zhěn xí zhī huān。yuán qīng yì qì háo shuǎng,jiàn cǐ jiā lì cōng míng nǚ zǐ,shí fēn chèn huái,zhǐ kǒng bù dé tā huān xīn,zài tài shǒu chù fán yǒu suǒ de,jìn qíng sòng yǔ tā jiā,liú lián nián nián,fāng cái bié qù,yě yòng diào ruò gān yín liǎng,xīn lǐ hái shì qiàn rán de,kě jiàn yán ruǐ zhēn néng lìng rén xiāo hún yě。biǎo guò bù tí。

  词已吟成,元卿三瓯酒刚吃得两瓯,不觉跃然而起道:“词既新奇,调又适景,且才思敏捷,真天上人也!我辈何幸,得亲沾芳泽!”亟取大觥相酬,道:“也要幼芳公饮此瓯,略见小生钦慕之意。”严蕊接过吃了。太守看见两人光景,便道:“元卿客边,可到严子家中做一程儿伴去。”元卿大笑,作个揖道:“不敢请耳,固所愿也。但未知幼芳心不如何。”仲友笑道:“严子解人,岂不愿事佳客?况为太守做主人,一发该的了。”严蕊不敢推辞得。酒散,竟同谢元卿一路到家,是夜遂留同枕席之欢。元卿意气豪爽,见此佳丽聪明女子,十分趁怀,只恐不得他欢心,在太守处凡有所得,尽情送与他家,留连年年,方才别去,也用掉若干银两,心里还是歉然的,可见严蕊真能令人消魂也。表过不题。

   qiě shuō wù zhōu yǒng kāng xiàn yǒu gè yǒu míng de xiù cái,xìng chén míng liàng,zì tóng fù。fù xìng kāng kǎi,rèn xiá shǐ qì,yī shí chēng wéi háo jié。fán suí shēn tǔ dài fū yǒu qì jié de,wú bù yǔ zhī jiāo hǎo。huái shuài xīn jià xuān jū yán shān shí,tóng fù céng qù fǎng tā。jiāng jìn jū páng,yù yī xiǎo qiáo,qí de mǎ bù kěn dìng。tóng fù jiāng mǎ sān yuè,mǎ sān cì tuì què。tóng fù dà nù,bá chū suǒ pèi zhī jiàn,yī jiàn huī qù mǎ shǒu,mǎ dǎo dì shàng。tóng fù miàn bù gǎi róng,dài bù ér qù。jià xuān shì zài lóu shàng kàn jiàn,dà yǐ wéi qí,suì yǔ dìng jiāo。píng rì xíng jìng rú cǐ,suǒ yǐ táng zhòng yǒu yě yǔ tā xiāng hǎo。yīn dào tái zhōu lái kàn zhòng yǒu,zhòng yǒu zī gěi guǎn gǔ,liú zhù le tā。xián xiá zhī shí,wǎng lái jiǎng lùn。zhòng yǒu xǐ de shì jùn shuǎng míng liú,nǎo de shì dào xué xiān shēng。tóng fù yì jiàn yì tóng,cháng shuō dào:" ér jīn de shì jiè zhǐ guǎn jiǎng nà dào xué。shuō zhèng xīn chéng yì de,duō shì yī bān hài le fēng bì bìng,bù zhī tòng yǎng zhī rén。jūn fù dà chóu quán rán bù lǐ,fāng qiě yáng méi xiù shǒu,gāo tán xìng mìng,bù zhī xìng mìng shì shèn me dōng xī!" suǒ yǐ yǔ zhòng yǒu shuō de lái。zhǐ yī jiàn,tóng fù suī guài dào xué,què yǔ zhū huì ān xiāng hǎo,huì ān yě zēng jiàn guò tóng fù lái。tóng fù dào tā shì shí xué yǒu yòng de,bù bǐ shì rú liáo kuò。wéi yǒu táng zhòng yǒu píng shì cái,jí qīng bó de shì zhū huì ān,dào tā zì yě bù shí de。wèi cǐ,liǎng gè yì lùn yǒu xiē zuǒ chù。

  且说婺州永康县有个有名的秀才,姓陈名亮,字同父。赋性慷慨,任侠使气,一时称为豪杰。凡绥绅土大夫有气节的,无不与之交好。淮帅辛稼轩居铅山时,同父曾去访他。将近居旁,遇一小桥,骑的马不肯定。同父将马三跃,马三次退却。同父大怒,拔出所佩之剑,一剑挥去马首,马倒地上。同父面不改容,待步而去。稼轩适在楼上看见,大以为奇,遂与定交。平日行径如此,所以唐仲友也与他相好。因到台州来看仲友,仲友资给馆谷,留住了他。闲暇之时,往来讲论。仲友喜的是俊爽名流,恼的是道学先生。同父意见亦同,常说道:“而今的世界只管讲那道学。说正心诚意的,多是一班害了风痹病,不知痛痒之人。君父大仇全然不理,方且扬眉袖手,高谈性命,不知性命是甚么东西!”所以与仲友说得来。只一件,同父虽怪道学,却与朱晦庵相好,晦庵也曾荐过同父来。同父道他是实学有用的,不比世儒辽阔。惟有唐仲友平恃才,极轻薄的是朱晦庵,道他字也不识的。为此,两个议论有些左处。

   tóng fù kè dǐ xìng gāo,sī yóu jì guǎn。cǐ shí yán ruǐ zhī míng bù mǎn yī jùn,rén duō xiǎo de shì tài shǒu xiàng gōng zuò xīng de,yì yàng xìng tou,méi yǒu yī rì xián zài jiā lǐ。tóng fù shì gè shuǎng lì hàn zi,nà lǐ yǒu xīn qíng cì hóu tā kòng xián?wén de yǒu yí gè zhào juān,sè yì suī zài yán ruǐ zhī xià,què yě suàn de shì gè shàng děng de xíng yuàn,tái zhōu shǔ yī shǔ èr de。tóng fù jiù zài tā jiā yóu shuǎ,qiǎn juàn duō shí,liǎng qíng huān ài。tóng fù huī jīn rú tǔ,háo wú lìn sè。jì jiā jiàn tā rú cǐ,bǎi bèi qū chéng。zhào juān jiù yǒu jià tā zhī yì,tóng fù yě yǒu xīn yào qǔ zhào juān,liǎng gè shāng liáng le jǐ fān,bǐ cǐ lè yì。zhǐ shì shì gè guān shēn,bì xū luò jí,fāng kě cóng liáng jià rén。tóng fù dào:" luò jí shì fǔ jiān suǒ zhǔ,zhǐ xū yǔ táng zhòng yǒu yī shuō,yì rú fǎn zhǎng。" zhào juān dào:" ruò dé rú cǐ zuì hǎo。" chén tóng fù tè wèi cǐ lái fǔ lǐ jiàn táng tài shǒu,bǎ cǐ yì bèi xì shuō le。táng zhòng yǒu qǔ xiào dào:" tóng fù shì dāng jīn dì yī liú rén wù,zài cǐ bù jiāo yán ruǐ ér jiāo zhào juān,hé yě?" tóng fù dào:" wú bèi qíng zhī suǒ zhōng,biàn shì zuì shèng,nà jiàn hái yǒu chū qí yòu zhě?kuàng yán ruǐ nǎi shǒu gōng suǒ zhǔ yì,jí shǐ yǔ jiāo,kěn biàn luò le jí fàng tā qù fǒu?" zhòng yǒu yě xiào jiāng qǐ lái dào:" fēi shì zhǔ yì,guǒ rán yán ruǐ ruò qù,cǐ bāng biàn jué wú rén,zì rán shǐ bù dé!ruò zhào juān yào tuō jí,wú bù yī mìng。dàn bù zhī tā xiāng cóng rén xiōng zhī yì yǐ jué fǒu?" tóng fù dào:" chá qí cí yì,shì chū zhì chéng。hái yào shǒu gōng zàn xiāng,zuò gè yuè lǎo。" zhòng yǒu dào:" xiāng cóng zhī shì,chū yú běn rén qíng yuàn,fēi xiǎo dì suǒ kě zàn xiāng,xiǎo dì zhǐ guǎn yǔ tā tuō jí biàn liǎo。" tóng fù bié qù,jiù bǎ zhè huà huí fù le zhào juān,dà jiā huān xǐ。

  同父客邸兴高,思游妓馆。此时严蕊之名布满一郡,人多晓得是太守相公作兴的,异样兴头,没有一日闲在家里。同父是个爽利汉子,那里有心情伺侯他空闲?闻得有一个赵娟,色艺虽在严蕊之下,却也算得是个上等的行院,台州数一数二的。同父就在他家游耍,缱倦多时,两情欢爱。同父挥金如土,毫无吝涩。妓家见他如此,百倍趋承。赵娟就有嫁他之意,同父也有心要娶赵娟,两个商量了几番,彼此乐意。只是是个官身,必须落籍,方可从良嫁人。同父道:“落籍是府间所主,只须与唐仲友一说,易如反掌。”赵娟道:“若得如此最好。“陈同父特为此来府里见唐太守,把此意备细说了。唐仲友取笑道:“同父是当今第一流人物,在此不交严蕊而交赵娟,何也?”同父道:“吾辈情之所钟,便是最胜,那见还有出其右者?况严蕊乃守公所属意,即使与交,肯便落了籍放他去否?“仲友也笑将起来道:“非是属意,果然严蕊若去,此邦便觉无人,自然使不得!若赵娟要脱籍,无不依命。但不知他相从仁兄之意已决否?”同父道:“察其词意,似出至诚。还要守公赞襄,作个月老。”仲友道:“相从之事,出于本人情愿,非小弟所可赞襄,小弟只管与他脱籍便了。”同父别去,就把这话回复了赵娟,大家欢喜。

   cì rì,fǔ zhōng yǒu yàn,jiù huàn jiāng zhào juān lái chéng yìng。yǐn jiǔ zhī jiān,táng tài shǒu wèn zhào juān dào:" zuó rì chén guān rén tì nǐ lái shuō,yào tuō jí cóng liáng,guǒ yǒu cǐ shì fǒu?" zhào juān kòu tóu dào:" jiàn qiè fēng chén yǐ yàn,ruò dé tuō lí,tiān dì zhī ēn!" tài shǒu dào:" tuō jí bù nán。tuō jí qù,jiù cóng chén guān rén fǒu?" zhào juān dào:" chén guān rén míng liú guì kè,zhǐ pà tā xián qì wēi jiàn,wèi kěn xiāng shōu。jīn ruò guǒ yǒu xīn yú qiè,qiè yān gǎn zì wài?yī tuō jí jiù cóng tā qù le。" tài shǒu xīn lǐ xiǎng dào:" zhè nī zǐ bù zhī gāo dī,qīng yì yìng chéng,qǐ zhī tóng fù shì gè shā rén bù zhǎ yǎn de hàn zi?kuàng qiě shǒu duàn huī huò,jiā zhōng kōng xū,zěn néng liǎo de zhè nī zǐ zhōng shēn?" yě shì yī shí jiān wèi zhào juān de hǎo yì,lěng xiào dào:" nǐ guǒ yào cóng le chén guān rén dào tā jiā qù,xū shì huì rěn de jī,shòu dé dòng cái shǐ de。" zhào juān yī shí biàn sè,xiǎng dào:" wǒ jiàn tā rú cǐ chè màn shǐ qián,dào tā jiā zhōng bì rán fù ráo,gù yǒu jià tā zhī yì ruò yī tài shǒu de shuō huà,bì shì gè qióng hàn zi,qǐ néng le wǒ zhōng shēn zhī shì?" hǎo xiē bù kuài huó qǐ lái。táng tài shǒu yī shí qǔ xiào zhī yán,zhī dào tā bù yǐ wéi yì。qǐ zhī zǐ mèi xíng zhōng xīn lù zuì duō,yī jù guān xīn,dǒu rán yí biàn。táng tài shǒu suī rán yǔ le tā tuō jí wén shū,chū qù jiàn le chén tóng fù,bìng bù tí qǐ jià tā de shuō huà le。lián xiāng dài zhī yì,bǐ píng rì yě lěng dàn le xǔ duō。tóng fù xīn lǐ guài dào:" nán dào chāng jiā bó qíng de zhè yàng shèn lài,hōng wǒ yǔ tā tuō le jí,tā jiù bù zuò zhǔn le?" zài bǎ qián yán wèn zhào juān。zhào juān huí dào:" tài shǒu xiàng gōng shuō lái,dào nǐ jiā yào rěn dòng è。zhè zhe shèn me lái yóu?" tóng fù wén de cǐ yán,bó rán dà nù dào:" xiǎo táng zhè yàng bèi lài!zhǐ xǔ nǐ xǐ huān yán ruǐ bà le,yě xū yǒu wǒ de shuō huà chù。" tā shì gè zhí xìng shàng qì de rén,yě jiù bù liàn le zhào jiā,yě bù qù bié táng tài shǒu,yī jìng dào zhū huì ān chù lái。

  次日,府中有宴,就唤将赵娟来承应。饮酒之间,唐太守问赵娟道:“昨日陈官人替你来说,要脱籍从良,果有此事否?”赵娟叩头道:“贱妾风尘已厌,若得脱离,天地之恩!”太守道:“脱籍不难。脱籍去,就从陈官人否?”赵娟道:“陈官人名流贵客,只怕他嫌弃微贱,未肯相收。今若果有心于妾,妾焉敢自外?一脱籍就从他去了。”太守心里想道:“这妮子不知高低,轻意应承,岂知同父是个杀人不眨眼的汉子?况且手段挥霍,家中空虚,怎能了得这妮子终身?”也是一时间为赵娟的好意,冷笑道:“你果要从了陈官人到他家去,须是会忍得饥,受得冻才使得。”赵娟一时变色,想道:“我见他如此撤漫使钱,道他家中必然富饶,故有嫁他之意;若依太守的说话,必是个穷汉子,岂能了我终身之事?”好些不快活起来。唐太守一时取笑之言,只道他不以为意。岂知姊妹行中心路最多,一句关心,陡然疑变。唐太守虽然与了他脱籍文书,出去见了陈同父,并不提起嫁他的说话了。连相待之意,比平日也冷淡了许多。同父心里怪道:“难道娼家薄情得这样渗濑,哄我与他脱了籍,他就不作准了?”再把前言问赵娟。赵娟回道:“太守相公说来,到你家要忍冻饿。这着甚么来由?“同父闻得此言,勃然大怒道:“小唐这样惫赖!只许你喜欢严蕊罢了,也须有我的说话处。”他是个直性尚气的人,也就不恋了赵家,也不去别唐太守,一径到朱晦庵处来。

   cǐ shí zhū huì ān tí jǔ zhè dōng cháng píng cāng,zhèng zài wù zhōu。tóng fù jìn qù,xiāng jiàn yǐ bì,wèn shuō shì tái zhōu lái,huì ān dào:" xiǎo táng zài tái zhōu rú hé?" tóng fù dào:" tā zhǐ xiǎo de yǒu gè yán ruǐ,yǒu shèn bié gòu dàng?" huì ān dào:" céng dào jí xià guān fǒu?" tóng fù dào:" xiǎo táng shuō gōng shàng bù shí zì,rú hé zuò dé jiān sī?" huì ān wén zhī,mò rán le bàn rì。gài shì huì ān zǎo nián dēng cháo,máng máng shì huàn zhī zhōng,zhù shū lì yán,liú bù tiān xià,zì jǐ hái yǒu xiē bù qiān yì chù。jiàn táng zhòng yǒu shào nián gāo cái,xīn lǐ cháng yí tā yào lái qīng bó de。wén de tā shuō jǐ bù shí zì,qǐ bù kuì nù!fú rán dào:" tā shì wǒ shǔ huàn,gǎn rú cǐ wú lǐ!" rán bèi hòu zhī yán wèi bǔ zhēn wěi,suì xíng yī zhāng pái xià qù,shuō:" tái zhōu xíng zhèng yǒu zài,zhòng yào xún lì。" xīng yè dào tái zhōu shì。

  此时朱晦庵提举浙东常平仓,正在婺州。同父进去,相见已毕,问说是台州来,晦庵道:“小唐在台州如何?”同父道:“他只晓得有个严蕊,有甚别勾当?”晦庵道:“曾道及下官否?”同父道:“小唐说公尚不识字,如何做得监司?”晦庵闻之,默然了半日。盖是晦庵早年登朝,茫茫仕宦之中,著书立言,流布天下,自己还有些不谦意处。见唐仲友少年高才,心里常疑他要来轻薄的。闻得他说己不识字,岂不愧怒!佛然道:“他是我属宦,敢如此无礼!”然背后之言未卜真伪,遂行一张牌下去,说:“台州刑政有在,重要巡历。”星夜到台州市。

   huì ān shì yǒu xīn xún bú shì de,lái de jí cù。táng zhòng yǒu chū yú bù yì,yī shí yíng jiē bù jí,lái de chí le xiē。huì ān xìn dào shì tóng fù zhī yán bù chà,guǒ rán rú cǐ qīng bó,bù bǎ wǒ fàng zài xīn shàng!zhè diǎn nǎo nù zài xiāo bù dé le。dāng rì xià mǎ,jiù zhuī qǔ le táng tài shǒu yìn xìn,jiāo fù yǔ jùn chéng,shuō:" zhī fǔ bù zhí,tīng cān。" lián yán ruǐ yě ná lái shōu le jiān,yào wèn tā yǔ tài shǒu tōng jiān qíng zhuàng。huì ān dào shì zhòng yǒu fēng liú,bì rán yǒu rǎn kuàng qiě fù nǚ róu cuì,chī bù dé xíng kǎo,bù lùn yǒu wú,zì rán zhāo chéng,biàn hǎo cān zòu tā zuì míng le。shéi zhī yán ruǐ miáo dīng bān de shēn qū,què shì tiě shí bān de xìng zi。suí nǐ cháo dǎ mù mà,qiān chuí bǎi kǎo,zhǐ shuō:" xún fèn gōng chàng,yín shī yòu jiǔ shì yǒu de,céng wú yī háo tā shì。" shòu jìn le kǔ chǔ,jiān jìn le yuè yú,dào dǐ zhǐ shì zhè yàng huà。huì ān yě méi nài tā hé,zhǐ de hú tú zuò le" bù hé gǔ huò shàng guān",hěn dú jiāng tā tòng zhàng le yī dùn,fā qù shào xīng,lìng jiā kān wèn。yī miàn xiān jù běn cān zòu,dà lüè dào: táng mǒu bù fú jiǎng xué,wǎng zhī shèng xián dào lǐ,què dǐ chén wèi bù shí zì jū guān bù cún zhèng tǐ,xiè nì chāng liú。jū dé jiān qíng,zài xíng fù zòu,qǔ jìn zhǐ。děng yīn。

  晦庵是有心寻不是的,来得急促。唐仲友出于不意,一时迎接不及,来得迟了些。晦庵信道是同父之言不差,果然如此轻薄,不把我放在心上!这点恼怒再消不得了。当日下马,就追取了唐太守印信,交付与郡丞,说:“知府不职,听参。”连严蕊也拿来收了监,要问他与太守通奸情状。晦庵道是仲友风流,必然有染;况且妇女柔脆,吃不得刑拷,不论有无,自然招承,便好参奏他罪名了。谁知严蕊苗钉般的身躯,却是铁石般的性子。随你朝打暮骂,千棰百拷,只说:“循分供唱,吟诗侑酒是有的,曾无一毫他事。”受尽了苦楚,监禁了月余,到底只是这样话。晦庵也没奈他何,只得糊涂做了“不合蛊惑上官”,狠毒将他痛杖了一顿,发去绍兴,另加勘问。一面先具本参奏,大略道:唐某不伏讲学,罔知圣贤道理,却诋臣为不识字;居官不存政体,亵昵娼流。鞠得奸情,再行复奏,取进止。等因。

   táng zhòng yǒu yǒu gè tóng xiāng yǒu rén wáng huái,zhèng zài zhōng shū shěng dāng guó。yě jù yī sī jiē,biàn huì ān suǒ zòu,yào tā dá zhī shèng tīng。dà lüè dào: zhū mǒu bù zūn fǎ zhì,yī fāng zài àn,tū rán ér lái。yīn shī yíng hóu,kù bī chāng liú,wàng wū zhí guān。gōng dào nán mǐn,lì bù néng shǐ jiàn fù wū fú。shàng rǔ dú zòu,míng jiàn qī wàng。děng yīn。

  唐仲友有个同乡友人王淮,正在中书省当国。也具一私揭,辨晦庵所奏,要他达知圣听。大略道:朱某不遵法制,一方再按,突然而来。因失迎侯,酷逼娼流,妄污职官。公道难泯,力不能使贱妇诬服。尚辱渎奏,明见欺妄。等因。

   xiào zōng huáng dì kàn jiàn huì ān suǒ zòu,zhèng ná chū lái yǔ zǎi xiàng wáng huái píng zhāng,wáng huái yě chū zhòng yǒu sī jiē yǔ xiào zōng kàn。xiào zōng jiàn le,wèn dào:" èr rén shì fēi,qīng yì rú hé?" wáng huái zòu dào:" jù chén kàn kàn,cǐ nǎi xiù cái zhēng xián qì ěr。yí gè dào jī le tā bù shí zì,yí gè dào bù yíng hóu dé tā。cǐ shì zhēn qíng。qí yú yán yǔ duō shì zēng tiān de,kě yǒu yī xiē de zhèng shì me?duō bú yào tīng tā jiù shì。" xiào zōng dào:" qīng shuō de shì。què shì shàng xià sī bù hé,dì fāng bù biàn,kě liǎng xià píng diào le tā měi biàn liǎo。" wáng huái zòu xiè dào:" bì xià shèng jiàn jí dāng,chén dāng fēn fù suǒ bù fèng xíng。"

  孝宗皇帝看见晦庵所奏,正拿出来与宰相王淮平章,王淮也出仲友私揭与孝宗看。孝宗见了,问道:“二人是非,卿意如何?”王淮奏道:“据臣看看,此乃秀才争闲气耳。一个道讥了他不识字,一个道不迎侯得他。此是真情。其余言语多是增添的,可有一些的正事么?多不要听他就是。”孝宗道:“卿说得是。却是上下司不和,地方不便,可两下平调了他每便了。”王淮奏谢道:“陛下圣见极当,臣当分付所部奉行。”

   zhè fān jīng zhōng kuī de wáng chéng xiàng bāng chèn,xiào zōng yǒu zhǔ yì,táng zhòng yǒu guān jué ān rán wú shì。zhǐ kě lián zhè biān yán ruǐ chī guò le xǔ duō kǔ chǔ,hái bù suàn zhàng,chū běn zhī hòu,lìng yào shào xīng qù tīng wèn。shào xīng tài shǒu yě shì yí gè jiǎng xué de,yán ruǐ jiě dào shí,jiàn tā mú yàng biāo zhì,tài shǒu biàn dào:" cóng lái yǒu sè zhě,bì rán wú dé。" jiù yòng yán xíng kǎo tā,tǎo zā lái zǎn zhǐ。yán ruǐ shí zhǐ xiān xì,zhǎng bèi nèn bái。tài shǒu dào:" ruò shì qīn cāo jǐng jiù de shǒu,jué bú shì zhè yàng,suǒ yǐ kě wù!" yòu yào jiāng jiā gùn jiā tā。dāng àn kǒng mù bǐng dào:" yán ruǐ shuāng zú shén xiǎo,kǒng jīng cuò zhé bù qǐ。" tài shǒu dào:" nǐ dào tā zú xiǎo me?cǐ jiē rén lì jiāo róu,fēi tiān xìng zhī zì rán yě。" zhuó shí bèi tā téng dào le yī fān,yào tā zhāo yǔ táng zhòng yǒu tōng jiān de shì。yán ruǐ zhào qián bù zhāo,zhǐ de qiě bǎ lái jiān le,yǐ dài zài wèn。

  这番京中亏得王丞相帮衬,孝宗有主意,唐仲友官爵安然无事。只可怜这边严蕊吃过了许多苦楚,还不算帐,出本之后,另要绍兴去听问。绍兴太守也是一个讲学的,严蕊解到时,见他模样标致,太守便道:“从来有色者,必然无德。”就用严刑拷他,讨拶来拶指。严蕊十指纤细,掌背嫩白。太守道:“若是亲操井臼的手,决不是这样,所以可恶!”又要将夹棍夹他。当案孔目禀道:“严蕊双足甚小,恐经挫折不起。”太守道:“你道他足小么?此皆人力娇揉,非天性之自然也。”着实被他腾倒了一番,要他招与唐仲友通奸的事。严蕊照前不招,只得且把来监了,以待再问。

   yán ruǐ dào le jiān zhōng,yù guān zhuó shí kě lián tā,fēn fù yù zhōng láo zú,bù xǔ nán wéi,hǎo yán wèn dào:" shàng sī jiā nǐ xíng fá,bù guò yào nǐ zhāo rèn,nǐ hé bù zǎo zhāo rèn le?zhè zuì shì yǒu fèn xiàn de。nǚ rén jia fàn yín,jí zhòng bù guò shì zhàng zuì,kuàng qiě yǐ jīng zhàng duàn guò le,zuì wú zhòng kē。hé kǔ shě zhe shēn zi,áo zhè děng kǔ chǔ?" yán ruǐ dào:" shēn wéi jiàn jì,zòng shì yǔ tài shǒu wèi hǎo,liào rán bú dào de sǐ zuì,zhāo rèn le,yǒu hé dà hài?dàn tiān xià shì,zhēn zé shì zhēn,jiǎ zé shì jiǎ,qǐ kě zì xī wēi qū,xìn kǒu wàng yán,yǐ wū tǔ dài fū!jīn rì nìng kě zhì wǒ sǐ dì,yào wǒ wū rén,duàn rán bù chéng de!" yù guān jiàn tā cí sè lǐn rán,shí fēn qǐ jìng,jǐn bǎ qí yán zhēn zhī tài shǒu。tài shǒu dào:" jì rú cǐ,zhǐ yī shàng biān yuán duàn shī xíng bà。kě wù zhè nī zǐ jué jiàng,suī rán shàng biān fā luò yǐ guò,zhè lǐ yuán yào jué duàn。" yòu bǎ yán ruǐ dài chū jiān lái,zài jiā tòng zhàng,zhè yě shì fèng chéng huì ān de yì sī。dié chéng wén shū,zhèng yào huí fù tí jǔ sī,kàn tā kǒu qì,bié xíng dìng duó,què dé huì ān gǎi diào xiāo xī,fāng cái fàng le yán ruǐ chū jiān。yán ruǐ nèn dì huǐ qì,guān rén měi zì zhēng xián qì,zuò tā bù zháo,liǎng chù jiān lǐ wú duān dì jiān le liǎng ge yuè,qiáng zuò dé tā yí gè bù yīng zuì míng,dào shòu le liǎng fān kē duàn qí yú bī zhāo kǎo dǎ,yòu shì fèn wài de shòu yòng。zhèng shì:

  严蕊到了监中,狱官着实可怜他,分付狱中牢卒,不许难为,好言问道:“上司加你刑罚,不过要你招认,你何不早招认了?这罪是有分限的。女人家犯淫,极重不过是杖罪,况且已经杖断过了,罪无重科。何苦舍着身子,熬这等苦楚?”严蕊道:“身为贱伎,纵是与太守为好,料然不到得死罪,招认了,有何大害?但天下事,真则是真,假则是假,岂可自惜微躯,信口妄言,以污土大夫!今日宁可置我死地,要我诬人,断然不成的!”狱官见他词色凛然,十分起敬,尽把其言真知太守。太守道:“既如此,只依上边原断施行罢。可恶这妮子倔强,虽然上边发落已过,这里原要决断。”又把严蕊带出监来,再加痛杖,这也是奉承晦庵的意思。叠成文书,正要回复提举司,看他口气,别行定夺,却得晦庵改调消息,方才放了严蕊出监。严蕊恁地悔气,官人每自争闲气,做他不着,两处监里无端的监了两个月,强坐得他一个不应罪名,到受了两番科断;其余逼招拷打,又是分外的受用。正是:

   guī huí fāng zhú zhàng,qī què duàn wén qín。

  规回方竹杖,漆却断纹琴。

   hǎo wù bù dòng niàn,fāng chéng dào xué xīn。

  好物不动念,方成道学心。

   yán ruǐ chī liǎo wú xiàn de mó zhé,fàng dé chū lái,qì xī yān yān,jǐ fān yù sǐ,jiāng xī zhàng chuāng。jǐ shí jiàn bù dé kè,què shì mén qián chē mǎ,bǐ qián gèng shèng。zhǐ yīn sǐ bù kěn zhāo táng zhòng yǒu yī shì,sì fāng zhī rén zhòng tā yì qì。nèi xiē shào nián shàng qì jié de péng yǒu,yī fà dào shì kān bǐ gǔ lái yì xiá zhī lún,yī xiàng rèn de de yào lái wèn tā ān,bù céng rèn de de yào lái shí tā miàn。suǒ yǐ ái jǐ bù kāi。yī bān fēng yuè chǎng zhōng rén zì rán yǔ dào xué bú duì,dàn shì lái kàn yán ruǐ de,méi yí gè bù mà zhū huì ān liǎng jù。

  严蕊吃了无限的磨折,放得出来,气息奄奄,几番欲死,将息杖疮。几时见不得客,却是门前车马,比前更盛。只因死不肯招唐仲友一事,四方之人重他义气。那些少年尚气节的朋友,一发道是堪比古来义侠之伦,一向认得的要来问他安,不曾认得的要来识他面。所以挨挤不开。一班风月场中人自然与道学不对,但是来看严蕊的,没一个不骂朱晦庵两句。

   huì ān cǐ fān jìng bù céng nài hé dé táng zhòng yǒu,luò de dòng le hǎo xiē chún shé,wài biān rén yán xuān fèi,yán ruǐ shēng jià téng yǒng,zhí chuán dào xiào zōng ěr duǒ nèi。xiào zōng dào:" zǎo shì qián rì liǎng píng chù le。ruò tīng le yī piān zhī cí,biǎn dī le táng yǔ zhèng,què bù qū le zhè yǒu yì qì de nǚ zǐ méi shēn sù chù?"

  晦庵此番竟不曾奈何得唐仲友,落得动了好些唇舌,外边人言喧沸,严蕊声价腾涌,直传到孝宗耳朵内。孝宗道:“早是前日两平处了。若听了一偏之词,贬滴了唐与正,却不屈了这有义气的女子没申诉处?”

   chén tóng fù zhī dào le,yě huǐ dào:" wǒ zhǐ xiàng huì ān shuō de tā liǎng jù huà,bù dào rèn zhēn de dà nòng qǐ lái。jīn táng zhòng yǒu zhǐ yí shì wǒ hài tā,wú kě biàn chù。" yīn zhì shū yǔ huì ān dào: liàng píng shēng bù céng huì shuō rén shì fēi,táng yǔ zhèng nǎi jiàn yí xiāng zèn,zhēn zú dāng tián guāng zhī sǐ yǐ。rán kùn qióng zhī zhōng,yòu zì xī cǐ pō mìng。yī xiào。kàn lái chén tóng fù zhǐ wèi táng zhòng yǒu pò le tā zhào juān zhī shì,yī shí xīn zhōng fèn qì,gù bǎ zhòng yǒu píng rì shuō huà duì huì ān jiǎng le chū lái。yuán bù liào huì ān hěn dú,jiù yào bǎi bù zhòng yǒu qǐ lái。zhì yú lián lěi yán ruǐ,shòu cǐ kǔ kǎo,jiē fēi tóng fù zhī yì yě。zhè yě shì huì ān chéng xīn bù huà,piān zhí zhī guò,yǐ hòu gǎi diào qù le。

  陈同父知道了,也悔道:“我只向晦庵说得他两句话,不道认真的大弄起来。今唐仲友只疑是我害他,无可辨处。”因致书与晦庵道:亮平生不曾会说人是非,唐与正乃见疑相谮,真足当田光之死矣。然困穷之中,又自惜此泼命。一笑。看来陈同父只为唐仲友破了他赵娟之事,一时心中愤气,故把仲友平日说话对晦庵讲了出来。原不料晦庵狠毒,就要摆布仲友起来。至于连累严蕊,受此苦拷,皆非同父之意也。这也是晦庵成心不化,偏执之过,以后改调去了。

   jiāo dài de shì yuè shāng qīng,míng lín。dào rèn zhī shí,jì nǚ bài hè。shāng qīng wèn:" nà gè shì yán ruǐ?" yán ruǐ shàng qián dā yìng。shāng qīng tái yǎn yī kàn,jiàn tā jǔ zhǐ yì rén,zài yī bān jì nǚ zhī zhōng,què xiàng jī qún nèi yě hè dú lì,què shì róng yán qiáo cuì。shāng qīng xiǎo de qián shì,tā shòu guò zhé cuò,shén jué kě lián。yīn duì tā dào:" wén nǐ cháng yú cí hàn,nǐ bǎ zì jiā xīn shì,zuò chéng yī cí sù wǒ,wǒ zì yǒu zhǔ yì。" yán ruǐ lǐng mìng,lüè bù gòu sī,yīng shēng kǒu zhàn bǔ suàn zǐ dào:

  交代的是岳商卿,名霖。到任之时,妓女拜贺。商卿问:“那个是严蕊?”严蕊上前答应。商卿抬眼一看,见他举止异人,在一班妓女之中,却像鸡群内野鹤独立,却是容颜憔悴。商卿晓得前事,他受过折挫,甚觉可怜。因对他道:“闻你长于词翰,你把自家心事,做成一词诉我,我自有主意。”严蕊领命,略不构思,应声口占《卜算子》道:

   bú shì ài fēng chén,shì bèi qián yuán wù。huā luò huā kāi zì yǒu shí,zǒng lài dōng jūn zhǔ。qù yě zhōng xū qù,zhù yě rú hé zhù?ruò dé shān huā chā mǎn tóu,mò wèn nú guī chǔ!

  不是爱风尘,似被前缘误。花落花开自有时,总赖东君主。去也终须去,住也如何住?若得山花插满头,莫问奴归处!

   shāng qīng tīng bà,dà jiā chēng shǎng dào:" nǐ cóng liáng zhī yì jué yǐ。cǐ shì hǎo shì,wǒ dāng wèi nǐ zuò zhǔ。" lì kè qǔ jì jí lái,yǔ tā chú le míng zì,pàn yǔ cóng liáng。

  商卿听罢,大加称赏道:“你从良之意决矣。此是好事,我当为你做主。”立刻取伎籍来,与他除了名字,判与从良。

   yán ruǐ kòu tóu xiè le,chū dé mén qù。yǒu rén dé zhī cǐ shuō de,qiān jīn shì pìn,zhēng lái qiú tǎo,yán ruǐ duō bù cóng tā。yǒu yī zōng shì jìn shǔ yú dì,sàng le zhèng pèi,bēi āi guò qiè,bǎi shì jù táng。bīn kè men kǒng qí shāng xìng,lā tā dào jì guǎn sàn xīn。shuō zhe bié chù duō bù kěn qù,zhí děng shuō dào yán ruǐ jiā lǐ,cái kěn tóng lái。yán ruǐ jiàn cǐ rén mǎn miàn qī róng,wèn zhī wèi kǔ sàng ǒu zhī gù,xiǎo de shì gè yǒu qíng zhī rén,guān zài xīn lǐ。nà zōng shì yě mù yán ruǐ dà míng,yǐn jiǔ zhōng jiān,bǐ cǐ xǐ lè,yīn ér liú zhù。qīng xīn lái wǎng duō shí,bì jìng nà le yán ruǐ wèi qiè。yán ruǐ yě yī yì suí tā,suì chéng le zhōng shēn jié guǒ。suī rán bú dào dé fū rén,xiàn jūn,què shì zōng shì zì qǔ yán ruǐ zhī hòu,shēn wèi dé yì,jìng bù xù hūn。yī gēn yī dì,lì le fù míng,xiǎng yòng dào dǐ,yě shì yán ruǐ lì xīn zhèng zhí zhī bào yě。hòu rén píng lùn zhè gè yán ruǐ,nǎi shì zhēn zhèng jiǎng dé dào xué de。yǒu qī yán gǔ fēng yī piān,dān shuō tā de hǎo chù:

  严蕊叩头谢了,出得门去。有人得知此说的,千斤市聘,争来求讨,严蕊多不从他。有一宗室近属于弟,丧了正配,悲哀过切,百事俱唐。宾客们恐其伤性,拉他到伎馆散心。说着别处多不肯去,直等说到严蕊家里,才肯同来。严蕊见此人满面戚容,问知为苦丧耦之故,晓得是个有情之人,关在心里。那宗室也慕严蕊大名,饮酒中间,彼此喜乐,因而留住。倾心来往多时,毕竟纳了严蕊为妾。严蕊也一意随他,遂成了终身结果。虽然不到得夫人,县君,却是宗室自取严蕊之后,深为得意,竟不续婚。一根一蒂,立了妇名,享用到底,也是严蕊立心正直之报也。后人评论这个严蕊,乃是真正讲得道学的。有七言古风一篇,单说他的好处:

   tiān zhàn yǒu nǚ zhēn qí jué,huī háo néng fù xiè tíng xuě。

  天占有女真奇绝,挥毫能赋谢庭雪。

   chá fěn yú hóu tài shǒu yán,jiǔ hān wèi bì hū zhú miè。

  搽粉虞侯太守筵,酒酣未必呼烛灭。

   hū ěr jiān sī fēi xí zhì,háng yáng héng lüè tóu qiāng dì。

  忽尔监司飞檄至,桁杨横掠头抢地。

   zhāng tái bù fàn shì shī tiáo,fèi shí huì shū cì shǐ shì。

  章台不犯士师条,肺石会疏刺史事。

   jiàn zhì hé fáng qīng yī sǐ,qǐ chéng làng yǔ wū jūn zǐ?

  贱质何妨轻一死,岂承浪语污君子?

   zuì bù zhòng kē liǎng de dá,yù lì zhī wēi zhǐ shì ěr。

  罪不重科两得答,狱吏之威止是耳。

   jūn hóu néng jiǎng wú zì qī,nǎi qiǎn nǚ zǐ wū rén wéi!

  君侯能讲毋自欺,乃遣女子诬人为!

   suī zài léi xiè fēi qí zuì,ní fù zhī yǔ hú wàng zhī?

  虽在缧绁非其罪,尼父之语胡忘之?

   jūn bú jiàn,

  君不见,

   guàn gāo dāng shí bái zhào wáng,shēn wú wán fū yóu zì qiáng?

  贯高当时白赵王,身无完肤犹自强?

   jīn rì é méi yì néng ěr,qiān zǎi tóng wén xiá gǔ xiāng!

  今日蛾眉亦能尔,千载同闻侠骨香!

   hán pín dài xiào chū bì àn,jì shēng hé yǎn bì méi hàn。

  含颦带笑出狴犴,寄声合眼闭眉汉。

   shān huā mǎn dòu guī fū lái,yú huáng zì yǒu liáng hóng àn。

  山花满斗归夫来,于潢自有梁鸿案。



本文暂时没有评论,来添加一个吧!

欢迎 发表评论:

相关文章