中国最专业古诗拼音网
拼音、注音、及翻译和赏析的古诗综合网站

古诗拼音网

网站首页 二刻拍案惊奇 正文

卷十五(二刻拍案惊奇)拼音版、注音及读音

二刻拍案惊奇

  卷十五拼音版、注音及读音:

出处:二刻拍案惊奇

juǎn shí wǔ

卷十五

  

  

   shī yún:

  诗云:

   céng wén yīn dé kě huí tiān,gǔ wǎng jīn lái xiào de rán。

  曾闻阴德可回天,古往今来效的然。

   fèng quàn shì rén xíng hǎo shì,dào tóu yuán shì zì zhōu quán。

  奉劝世人行好事,到头元是自周全。

   huà shuō hú zhōu fǔ ān jí zhōu dì pǔ tān yǒu yī jū mín,jiā dào pín jiǒng,yīn qiàn guān liáng yín èr liǎng,jiān jìn zài yù。jiā zhōng zhǐ yǒu yī qī,bào zhe gè yī zhōu wèi mǎn de xiǎo ér zi dù rì,bié wú mén lù kě jiù。lán zhōng xù yǎng yī zhū,suàn jì mài yǔ kè rén,dé jià hái guān。yīn xìng jí yín zi yào jǐn,děng bù dé hǎo jià,jiàn yǒu rén lái mǎi,jí shǐ chéng jiāo。fù rén jiā bù rèn de yín zi hǎo dǎi,shì gè bái huàng huǎng de,shuō shì hái dé guān le。kè rén jì qù,ná chū lái yǔ yín jiàng róng zhe dìng zǐ。yín jiàng shuō:" zhè shì xiē jiǎ yín,yào tā zěn me?" fù rén huāng wèn:" yǒu duō shào chéng sè zài lǐ tou?" yín jiàng dào:" nà lǐ yǒu bàn háo yín qì?duō shì qiān tóng xī tiě zhuāng chéng,jiàn huǒ bù dé de。" fù rén zhe le máng,ná zài shǒu zhōng zǒu huí jiā lái,xún sī yī huí dào:" jiā zhōng bìng wú suǒ chū,zhǐ yǒu cǐ zhū,zhǐ wàng mài lái jiù fū,jīn yǐ bèi rén piàn qù,yǎn jiàn de zhàng fū chū lái bù chéng。zhè shì wǒ bù zǐ xì shàng hài le tā,xīn xià zěn me guò děi qù?wǒ yě bú yào zhè xìng mìng le!" dài xún gè zì jìn,kàn kàn xiǎo ér zi,yòu bù shě de,fā gè hěn dào:" bà!bà!suǒ xìng bào le xiǎo yuān jiā,tóng fù shuǐ ér sǐ,yě miǎn de qiān guà。" jí jí bēn dào hé biān lái,zhèng dài cuān xià qù,qià hǎo yí gè huī zhōu shāng rén lì zài nà li,jiàn tā máng máng tóu shuǐ,yī bǎ chě zhù,wèn dào:" qīng bái hòu shēng,wèi hé zuò cǐ duǎn jiàn gòu dàng?" fù rén shì lèi dá dào:" shì jí wú nài,zhǐ tú yī sǐ。" yīn jiāng jiù fū mài zhū,wù shōu jià yín zhī shuō,yī yī gào sù。huī shāng dào:" jì rán rú cǐ,yǔ xiǎo ér zi hé gān?" fù rén dào:" méi diē méi niáng,shǎo bu dé yī sǐ,bù rú tóng sǐ le gān jìng。" huī shāng cè rán dào:" suǒ qiàn guān yín jǐ hé?" fù rén dào:" èr liǎng。" huī shāng dào:" néng dé duō shǎo,huài cǐ sān tiáo xìng mìng!wǒ xià chǔ bù yuǎn,kuài suí wǒ lái,wǒ shě yín èr liǎng,yǔ nǐ hái guān bà。" fù rén zhuǎn bēi zuò xǐ,bào le ér zi,suí zhe huī shāng háng qù。bù shàng bàn lǐ,yǐ dào xià chǔ。huī shāng dìng rù fáng,chèng yín èr liǎng chū lái,dì yǔ fù rén dào:" yín shì zú wén,zhèng hǎo huán guān,bú yào yòu bèi bié rén piàn le。"

  话说湖州府安吉州地浦滩有一居民,家道贫窘,因欠官粮银二两,监禁在狱。家中只有一妻,抱着个一周未满的小儿子度日,别无门路可救。栏中畜养一猪,算计卖与客人,得价还官。因性急银子要紧,等不得好价,见有人来买,即使成交。妇人家不认得银子好歹,是个白晃晃的,说是还得官了。客人既去,拿出来与银匠熔着锭子。银匠说:“这是些假银,要他怎么?”妇人慌问:“有多少成色在里头?”银匠道:“那里有半毫银气?多是铅铜锡铁装成,见火不得的。”妇人着了忙,拿在手中走回家来,寻思一回道:“家中并无所出,止有此猪,指望卖来救夫,今已被人骗去,眼见得丈夫出来不成。这是我不仔细上害了他,心下怎么过得去?我也不要这性命了!“待寻个自尽,看看小儿子,又不舍得,发个狠道:“罢!罢!索性抱了小冤家,同赴水而死,也免得牵挂。”急急奔到河边来,正待撺下去,恰好一个徽州商人立在那里,见他忙忙投水,一把扯住,问道:“清白后生,为何做此短见勾当?”妇人拭泪答道:“事急无奈,只图一死。”因将救夫卖猪,误收假银之说,一一告诉。徽商道:“既然如此,与小儿子何干?“妇人道:“没爹没娘,少不得一死,不如同死了干净。”徽商恻然道:“所欠官银几何?”妇人道:“二两。”徽商道:“能得多少,坏此三条性命!我下处不远,快随我来,我舍银二两,与你还官罢。”妇人转悲作喜,抱了儿子,随着徽商行去。不上半里,已到下处。徽商定入房,秤银二两出来,递与妇人道:“银是足纹,正好还官,不要又被别人骗了。”

   fù rén qiān ēn wàn xiè zhuàn qù,yāng gè lín shè tóng dào xiàn lǐ,nà le guān yín,qí fū shǐ dé fàng chū jiān lái。dào le jiā lǐ wèn qǐ dào:" nà de zhè yín zi hái guān jiù wǒ?" fù rén jiāng qián qíng shù le yī biàn,shuō dào:" ruò fēi yù cǐ ēn rén,bú yào shuō nǐ bù dé chū lái,wǒ mǔ zǐ liǎng rén yǐ zuò huáng quán zhī guǐ le。" qí fū bàn xǐ bàn yí: xǐ de shì de yín jiě jiù,quán le sān mìng,yí de shì fù rén jiā méi zhì xíng,gǎn pà dú zì gě yī shí hóu jí le,zuò xià le xiē bù líng lì de gòu dàng,fāng de zhè xiàng yín zi yě bù kě zhī。bù rán zěn shēng yǒu cǐ děng hǎo rén,zhí rú cǐ qī qiǎo?kǒu zhōng bù shuō pò tā,xīn shēng yī jì dào:" yào jiàn míng bái,xū de rú cǐ rú cǐ。" wèn fù rén dào:" nǐ kě rèn de nà ēn rén de zhù chù me?" fù rén dào:" suí tā qù chèng yín de,zěn bù rèn de?" qí fū dào:" jì rú cǐ,wǒ yǔ nǐ bù kě bù qù xiè tā yī xiè。" fù rén dào:" zhèng gāi rú cǐ。jīn rì ān xī le,míng rì tóng qù。" qí fū dào:" děng bù dé míng rì,jīn yè jiù qù。" fù rén dào:" wèi hé bú yào bái rì lǐ qù,dào yào yè jiān?" qí fū dào:" wǒ zì yǒu zhǔ yì,nǐ bú yào guǎn wǒ!"

  妇人千恩万谢转去,央个邻舍同到县里,纳了官银,其夫始得放出监来。到了家里问起道:“那得这银子还官救我?”妇人将前情述了一遍,说道:“若非遇此恩人,不要说你不得出来,我母子两人已作黄泉之鬼了。”其夫半喜半疑:喜的是得银解救,全了三命,疑的是妇人家没志行,敢怕独自个一时喉极了,做下了些不伶俐的勾当,方得这项银子也不可知。不然怎生有此等好人,直如此凄巧?口中不说破他,心生一计道:“要见明白,须得如此如此。”问妇人道:“你可认得那恩人的住处么?”妇人道:“随他去秤银的,怎不认得?”其夫到:“既如此,我与你不可不去谢他一谢。”妇人道:“正该如此。今日安息了,明日同去。”其夫道:“等不得明日,今夜就去。”妇人道:“为何不要白日里去,到要夜间?”其夫道:“我自有主意,你不要管我!”

   fù rén bù hǎo ǎo dé,zhǐ de diǎn zháo dēng,tóng qí fū zǒu dào huī shāng xià chǔ mén shǒu。cǐ shí yǐ shì huáng hūn shí hóu,rén duō xiē xī jì jìng le。qí fū jiào fù rén kòu mén,fù rén qiǎn:" wǒ shì nǚ rén,rú hé jiào wǒ hēi yè qiāo rén mén hù?" qí fū dào:" wǒ zhèng yào hēi yè shì tā de xīn shì。" fù rén xīn xià xiǎo de zhàng fū yǒu yí le,xiǎng dào yí gè yǒu ēn yì de rén,dào rú cǐ cāi tā,yě bù dāng rén zǐ!què shì kǒng pà zhàng fū shēng yí,zhǐ de chū shēng gāo jiào。huī shāng zài shuì mèng jiān,tīng dé shì fù rén shēng yīn,wèn dào:" nǐ shì hé rén,què lái jiào wǒ?" fù rén dào:" wǒ shì qián rì tóu shuǐ de fù rén。yīn jiā ēn rén dà dé,jiù le wú fū chū yù,gù cǐ tè lái zhǒng mén xiè。" kàn guān,nǐ dào huī shāng cǐ shí ruò shì gè bù lǎo chéng de,tīng jiàn yí gè fù nǚ hēi yè xún tā,yòu shì shī ēn guò lái de,yī shí dòng liǎo bù liáng zhī xīn,wèi miǎn shuō jù bǎ zhuō qiào chuò qù de huà,kāi chū mén lái zhuàng jiàn qí fū,kě bú shì lǎo dà yī chǎng méi qù,bǎ qǐ chū zuò hǎo shì de niàn tou duō nòng zāng le?bù xiǎng zhè gè cháo fèng shà shì yǒu zhèng jīng,tīng dé fù rén shuō huà,biàn lì shēng dào:" cǐ wǒ dú wò zhī suǒ,qǐ rǔ fù nǚ jiā suǒ dāng lái!kuàng hūn yè yě bú shì xiè rén de shí jié,dàn qǐng huí bù,bù bì xiè le。" qí fū tīng bà,cái bǎ yì tiān yí xīn jǐn duō xiāo sàn。fù rén nǎi dá dào:" wú fū tóng zài cǐ xiāng xiè。"

  妇人不好拗得,只得点着灯,同其夫走到徽商下处门首。此时已是黄昏时侯,人多歇息寂静了。其夫叫妇人扣门,妇人遣:“我是女人,如何叫我黑夜敲人门户?”其夫道:“我正要黑夜试他的心事。”妇人心下晓得丈夫有疑了,想到一个有恩义的人,到如此猜他,也不当人子!却是恐怕丈夫生疑,只得出声高叫。徽商在睡梦间,听得是妇人声音,问道:“你是何人,却来叫我?”妇人道:“我是前日投水的妇人。因家恩人大德,救了吾夫出狱,故此特来踵门谢。”看官,你道徽商此时若是个不老成的,听见一个妇女黑夜寻他,又是施恩过来的,一时动了不良之心,未免说句把倬俏绰趣的话,开出门来撞见其夫,可不是老大一场没趣,把起初做好事的念头多弄脏了?不想这个朝奉煞是有正经,听得妇人说话,便厉声道:“此我独卧之所,岂汝妇女家所当来!况昏夜也不是谢人的时节,但请回步,不必谢了。”其夫听罢,才把一天疑心尽多消散。妇人乃答道:“吾夫同在此相谢。”

   huī shāng tīng jiàn qí fū tóng lái,zhǐ de pī yī xià chuáng,yào lái kāi mén。zǒu dé jǐ bù,zhǐ tīng dé tiān bēng dì tā zhī shēng,lián mén wài duō zhèn dé dòng,huī shāng huāng le zì bù bì shuō,fū fù liǎng rén duō chī le yī jīng。huī shāng máng jiào xiǎo èr zhǎng huǒ lái kàn,zhī jiàn yī zhāng wò chuáng yā dé sì jiǎo duō zhé,mǎn chuáng jìn shì zhuān tóu ní tǔ。yuán lái nà yī duǒ qiáng zǒu le,yī xiàng chuáng zhē zhe bù jué de,cǐ shí ǒu rán tān jiāng xià lái。ruò yǒu rén zài chuáng shàng,biàn shì tóng jīn tiě gǔ yě yā sǐ le。huī shāng kàn le,shēn le shé tou chū lái,yī shí suō bù jìn qù。jiù jiào xiǎo èr kāi mén,jiàn le fū fù èr rén,fǎn xiè dào:" ruò fēi xián fū fù xiāng jiào qǐ shēn,jī hū yī mìng nán cún!" fū fù liǎng rén kàn jiàn qiáng tān chuáng dào,yě zì dà jiā jīng yì。dào:" cǐ nǎi ēn rén hóng fú qí tiān,dà nàn dé miǎn,mò fēi ēn rén yīn dé zhī bào?" liǎng xiāng chèn xiè。huī shāng fù chá huà shǎo shí,zhēn zhòng ér bié。zhī cǐ yī jiàn,kě jiàn shāng rén èr liǎng yín zi,jiù le mǔ zǐ liǎng mìng,dào dǐ yīn tā lái xiè,tuō le qiáng yā zhī è,réng jiù shì zì jiā jiù le zì jiā xìng mìng yì bān,cǐ nǎi shàng tiān qiǎo yú bào dé chù。suǒ yǐ gǔ rén shuō:" yú rén fāng biàn,zì jǐ fāng biàn。"

  徽商听见其夫同来,只得披衣下床,要来开门。走得几步,只听得天崩地塌之声,连门外多震得动,徽商慌了自不必说,夫妇两人多吃了一惊。徽商忙叫小二掌火来看,只见一张卧床压得四脚多折,满床尽是砖头泥土。元来那一垛墙走了,一向床遮着不觉得,此时偶然坍将下来。若有人在床上,便是铜筋铁骨也压死了。徽商看了,伸了舌头出来,一时缩不进去。就叫小二开门,见了夫妇二人,反谢道:“若非贤夫妇相叫起身,几乎一命难存!”夫妇两人看见墙坍床倒,也自大加惊异。道:“此乃恩人洪福齐天,大难得免,莫非恩人阴德之报?“两相称谢。徽商妇茶话少时,珍重而别。只此一件,可见商人二两银子,救了母子两命,到底因他来谢,脱了墙压之厄,仍旧是自家救了自家性命一般,此乃上天巧于报德处。所以古人说:“与人方便,自己方便。”

   xiǎo zi qǐ chū shuō" dào tóu yuán shì zì zhōu quán",bìng fēi kuáng yǔ。kàn guān měi bù xìn,xiǎo zi ér jīn dān biǎo yí gè zhōu quán tā rén,réng jiù zhōu quán le zì jǐ yī duàn cháng huà,zuò gè zhèng wén。yǒu shī wèi zhèng:

  小子起初说“到头元是自周全”,并非诳语。看官每不信,小子而今单表一个周全他人,仍旧周全了自己一段长话,作个正文。有诗为证:

   yǒu nǚ yán rú yù,chóu dé jù néng zú?

  有女颜如玉,酬德讵能足?

   yù bǐ sù xīn rén,qīng cāo tóng bǐng zhú。

  遇彼素心人,清操同秉烛。

   lán huì bǎo yōu fāng,yí lái zhù jīn wū。

  兰蕙保幽芳,移来贮金屋。

   róng tái fěn shǔ láng,yī zhāo bì chuán shǔ。

  容台粉署郎,一朝畀椽属。

   shèng míng zhòng yì rén,bào shī tóng zhuǎn gǔ。

  圣明重义人,报施同转毂。

   zhè duàn huà wén,chū zài hóng zhì nián jiān zhí lì tài cāng zhōu dì fāng,zhōu zhōng yǒu yí gè lì diǎn,xìng gù míng fāng。píng rì yíng sòng guān fǔ chū yù,zhuān zài chéng wài yí gè mài bǐng de jiāng jiā zuò xià chǔ xiē jiǎo。nà jiāng lǎo ér míng róng,shì gè lǎo shí zhōng hòu de rén,shēng yì jìn hǎo,jiā dào jiāng jiù guò de。kàn jiàn gù lì diǎn jǔ dòng duān fāng,róng yí jùn wěi,bù xiàng gè yá mén zhōng yǐ xià rén,sī xīn jìng ài tā。měi yù tā dào jiā,biàn yǐ" tí kòng" hū zhī,dài rú shàng bīn。jiāng jiā yǒu gè mā mā,shēng de gè nǚ ér,míng huàn ài niáng,nián fāng shí qī suì,róng mào fēi fán。gù lì diǎn jiā lǐ yě zì yǒu qī zǐ,biàn yǔ jiāng jiā nèi lǐ tōng wǎng lái,jìng chéng le yī jiā gǔ ròu yì bān。cháng yán dào:" yī jiā bǎo nuǎn qiān jiā yuàn," jiāng lǎo suī bù zěn de fù,bié rén kàn jiàn tā shēng yì cóng róng,yī shí bù quē,biàn chuán shuō le qiān jīn。jǐ bǎi jīn jiā shì。yǒu nà děng yǎn guāng qiǎn,xīn bù zú de,mù zhōng jiù zhe bù dé,bù yóu de bù dù jì qǐ lái。

  这段话文,出在弘治年间直隶太仓州地方,州中有一个吏典,姓顾名芳。平日迎送官府出域,专在城外一个卖饼的江家做下处歇脚。那江老儿名溶,是个老实忠厚的人,生意尽好,家道将就过得。看见顾吏典举动端方,容仪俊伟,不象个衙门中以下人,私心敬爱他。每遇他到家,便以“提控”呼之,待如上宾。江家有个嬷嬷,生得个女儿,名唤爱娘,年方十七岁,容貌非凡。顾吏典家里也自有妻子,便与江家内里通往来,竟成了一家骨肉一般。常言道:“一家饱暖千家怨,”江老虽不怎的富,别人看见他生意从容,衣食不缺,便传说了千金。几百金家事。有那等眼光浅,心不足的,目中就着不得,不由得不妒忌起来。

   hū yī rì jiāng lǎo zhèng zài jiā lǐ zuò huó,zhī jiàn rú láng sì hǔ yì qǐ bǔ rén,dǎ jiāng jìn lái,hè dào:" ná hǎi zéi!" bǎ diàn zhōng jiā huǒ dǎ dé fěn suì。jiāng lǎo chū lái fēn biàn,zhòng bǔ yī qí dòng shǒu,yī suǒ zǐ kǔn dào。jiāng mā mā yǔ nǚ ér gù bu de xiū chǐ,dà jiā tí tí kū kū rǎng jiāng chū lái,wèn dào:" shì hé shì duān?shuō gè míng bái。" bǔ rén dào:" chóng míng jiě dào hǎi zéi yì qǐ,yǒu jiāng róng míng zì,shì gè wō jiā,hái wèn shén me shì duān!" jiāng lǎo fū qī yǔ nǚ ér jiào qǐ zhuàng tiān qū lái,shuō dào:" zì lái bù céng chū wài,nà lǐ rèn de shén me hǎi zéi?què bù qū shā le píng rén!" bǔ rén dào:" bù guǎn qū bù qū,dào zhōu lǐ fēn biàn qù,yǔ wǒ men wú gān。kuài xiē dǎ fā wǒ men jiàn guān qù!" jiāng lǎo shì gè xiāng zi lǐ rén,yě bù xiǎo de dào qíng lì hài,yě bù xiǎo de gāi zěn de dǎ fā rén chà,hé jiā zhǐ shì yī wèi kū。bǔ rén měi bú jiàn dòng jìng,biàn fā qǐ hěn lái dào:" lǎo ér jiān zhà,jiā lǐ bì yǒu zāng wù,wǒ men qiě sōu yī sōu!" zhòng rén bù guǎn hǎo dǎi,dǎ jìn nèi lǐ yī qí dòng shǒu,xiǎn xiē bǎ dì pí duō jué le zhuàn lái,jiàn le xì ruǎn biàn cáng nì le。jiāng lǎo fū qī,nǚ ér sān kǒu,shā zhū yě sì de jiào hǎn,léi tiān dǎo dì jià kū。bǔ rén měi xuān quán luǒ shǒu,yào wǔ yáng wēi。

  忽一日江老正在家里做活,只见如狼似虎一起捕人,打将进来,喝道:“拿海贼!”把店中家火打得粉碎。江老出来分辨,众捕一齐动手,一索子捆倒。江嬷嬷与女儿顾不得羞耻,大家啼啼哭哭嚷将出来,问道:“是何事端?说个明白。”捕人道:“崇明解到海贼一起,有江溶名字,是个窝家,还问什么事端!”江老夫妻与女儿叫起撞天屈来,说道:“自来不曾出外,那里认得什么海贼?却不屈杀了平人!”捕人道:“不管屈不屈,到州里分辨去,与我们无干。快些打发我们见官去!”江老是个乡子里人,也不晓得盗情利害,也不晓得该怎的打发人差,合家只是一味哭。捕人每不见动静,便发起狠来道:“老儿奸诈,家里必有赃物,我们且搜一搜!”众人不管好歹,打进内里一齐动手,险些把地皮多掘了转来,见了细软便藏匿了。江老夫妻,女儿三口,杀猪也似的叫喊,擂天倒地价哭。捕人每揎拳裸手,耀武扬威。

   zhèng zài méi bǎi bù chù,zhī jiàn yí ge rén duó jiāng jìn lái,hè dào:" yǒu wǒ zài cǐ,bù dé wú lǐ!" zhòng rén dìng jīng kàn shí,bú shì bié rén,què shì zhōu lǐ gù tí kòng。dà jiā zhù shǒu dào:" tí kòng lái de zhèng hǎo,wǒ men bú yào cū lǔ,dàn píng tí kòng biàn shì。" jiāng lǎo yī bǎ chě zhù tí kòng dào:" tí kòng,jiù wǒ yī jiù!" gù tí kòng wèn dào:" zěn de qǐ?" bǔ rén ná pái piào chū lái kàn,què shì hǎi zéi zhǐ bān wō jiā,xún bǔ yá lǐ lái ná de。tí kòng dào:" zéi zhǐ de shì,duō chū chóu kǒu。cǐ jiā liáng shàn,míng shì yuān qū。nǐ men wèi wǒ miàn shàng,xū yào zhōu quán yī fēn。" bǔ rén dào:" tí kòng zài cǐ,shuí gǎn duō huà?zhǐ yào fēn fù wǒ men,yī miàn dǎ diǎn jiàn guān biàn shì。" tí kòng jí biàn zhǔ zhāng jiāng lǎo zhī chí jiǔ fàn yú ròu zhī lèi,bǎi le mǎn zhuō,rèn tā měi láng sūn hǔ yàn chī gè jìn qíng。yòu mō chū jǐ liǎng yín zi zuò chāi shǐ qián,zhòng bǔ rén dào:" tí kòng fēn fù,wǒ měi yě bù hǎo tuī cí,yě bù hǎo jiào liàng,quán qiě shōu zhe。fán bǎi kàn tí kòng miàn shàng,bù nán wéi tā biàn liǎo。" tí kòng dào:" liè wèi bié wú bāng chèn chù,zhǐ qiú chí dài dào yī rì,děng wǒ xiān jiàn guān rén tì tā fēn sù yī fān,zuò gè dào lǐ,rán hòu tóu pái,biàn shì liè wèi shèng qíng。" bǔ rén dào:" zhè gè dāng de fèng chéng。" dāng xià jiāng lǎo suí bǔ rén qù le,tí kòng zhuǎn shēn ān wèi tā mǔ zǐ dào:" cǐ shì zhǐ yào pò fèi,xū yǒu fèn biàn chù,bù fáng dà shì。" mǔ zǐ tí kū dào:" quán zhàng tí kòng dā jiù zé gè。" tí kòng dào:" qiě guān hǎo diàn mén,ān xīn zuò zhe,wǒ zì zuò dào lǐ qù。"

  正在没摆布处,只见一个人踱将进来,喝道:“有我在此,不得无理!”众人定睛看时,不是别人,却是州里顾提控。大家住手道:“提控来得正好,我们不要粗鲁,但凭提控便是。“江老一把扯住提控道:“提控,救我一救!”顾提控问道:“怎的起?”捕人拿牌票出来看,却是海贼指扳窝家,巡捕衙里来拿的。提控道:“贼指的事,多出仇口。此家良善,明是冤屈。你们为我面上,须要周全一分。”捕人道:“提控在此,谁敢多话?只要分付我们,一面打点见官便是。”提控即便主张江老支持酒饭鱼肉之类,摆了满桌,任他每狼飧虎咽吃个尽情。又摸出几两银子做差使钱,众捕人道:“提控分付,我每也不好推辞,也不好较量,权且收着。凡百看提控面上,不难为他便了。”提控道:“列位别无帮衬处,只求迟带到一日,等我先见官人替他分诉一番,做个道理,然后投牌,便是列位盛情。”捕人道:“这个当得奉承。”当下江老随捕人去了,提控转身安慰他母子道:“此事只要破费,须有分辨处,不妨大事。”母子啼哭道:“全仗提控搭救则个。”提控道:“且关好店门,安心坐着,我自做道理去。”

   chū le diàn mén,jìn chéng lái,yī jìng dào zhōu qián lái jiàn bǔ dào tīng guān rén,dào:" gù mǒu yǒu gè xià chǔ zhǔ rén jiāng róng,shì gè liáng shàn rén hù,jīn bèi hǎi zéi suǒ bān,xiǎng bì shì chóu jiā xiàn hài。wàng qǐ yé tái wèi gù mǒu báo miàn zhōu quán zé gè。" bǔ guān dào:" cǐ nǎi táng shàng gōng shì,wǒ yě bù hǎo zì zhuān。" tí kòng dào:" táng shàng lǎo yé,gù mǒu zì dàng zhēn míng,zhǐ wàng yé tái zhè lǐ dài dào shí,kuān tā zhè yī fān kǎo jiū。" bǔ guān dào:" zhè gè dāng de fèng mìng。" xū yú,zhī zhōu shēng táng,gù tí kòng qù gè táng shì kōng biàn,guì xià bǐng dào:" lì diǎn píng rì fú shì lǎo yé,bìng bù gǎn yǒu sī qíng mào bǐng。jīn rì yǒu gè xià chǔ zhǔ rén jiāng róng,bèi hǎi zéi wū bān,lì diǎn shú zhī tā shì liáng shàn rén hù,bì shì chóu jiā suǒ xiàn,gù cǐ dǒu dǎn bǐng míng。wàng lǎo yé tiān jiàn zhī xià,chāo huō wú gū。ruò shì lì diǎn xū yán wàng zhēn,zuì gāi wàn sǐ。" zhī zhōu dào:" dào zéi zhī shì,fēi tóng xiǎo kě。nǐ gǎn shì sī xià shòu rén mǎi zhǔ,tì rén jiǎng jiě me?" tí kòng kòu tóu dào:" lì diǎn ruò yǒu cǐ děng qíng bì,lǎo yé rì hòu bì rán zhī dào,lì diǎn qíng yuàn shòu zuì。" zhī zhōu dào:" dài wǒ xì shěn,yě tīng bù dé nǐ yī miàn zhī cí。biàn shì wú gū chāo shēng zhī lù le。" fù kòu yī tóu,zǒu le xià lái。xiǎng guò:" guān rén fāng cái shuō tīng bù dé yī miàn zhī cí,wǒ xiǎng rén zhòng zé gōng,míng rì yuē tóng tóng yá mén jǐ wèi péng yǒu,dà jiā bǐng yī shēng,bì rán tīng xìn。" shì rì lā qǐng yì bān de shí shù gè tí kòng dào jiǔ guǎn zhōng zuò yī zuò,bǎ qián shì shuō le,qiú zhòng rén míng rì bāng tā yī shuō。zhòng rén píng rì yǔ gù tí kòng duō yǒu wǎng lái,wú yǒu bù yī de。

  出了店门,进城来,一径到州前来见捕盗厅官人,道:“顾某有个下处主人江溶,是个良善人户,今被海贼所扳,想必是仇家陷害。望乞爷台为顾某薄面周全则个。”捕官道:“此乃堂上公事,我也不好自专。”提控道:“堂上老爷,顾某自当真明,只望爷台这里带到时,宽他这一番拷究。”捕官道:“这个当得奉命。”须臾,知州升堂,顾提控觑个堂事空便,跪下禀道:“吏典平日伏侍老爷,并不敢有私情冒禀。今日有个下处主人江溶,被海贼诬扳,吏典熟知他是良善人户,必是仇家所陷,故此斗胆禀明。望老爷天鉴之下,超豁无辜。若是吏典虚言妄真,罪该万死。”知州道:“盗贼之事,非同小可。你敢是私下受人买瞩,替人讲解么?”提控叩头道:“吏典若有此等情弊,老爷日后必然知道,吏典情愿受罪。”知州道:“待我细审,也听不得你一面之词。”提控道:“老爷‘细审’二字,便是无辜超生之路了。”复叩一头,走了下来。想过:“官人方才说听不得一面之词,我想人众则公,明日约同同衙门几位朋友,大家禀一声,必然听信。”是日拉请一般的十数个提控到酒馆中坐一坐,把前事说了,求众人明日帮他一说。众人平日与顾提控多有往来,无有不依的。

   cì rì,bǔ rén yǐ jiāng jiāng róng jiě dào bǔ tīng,bǔ tīng yīn gù tí kòng miàn shàng,bù dòng xíng fǎ,jìng sòng dào táng shàng lái。zhèng zhí zhī zhōu tóu wén,āi pái chàng míng。diǎn dào jiāng róng míng zì,gù tí kòng zhàn zài páng biān,yòu guì xià lái bǐng dào:" zhè jiāng róng jí shì xiǎo lì diǎn zuó rì suǒ bǐng guò de,guǒ shì liáng shàn rén hù。zhōng jiān bì yǒu yuān qíng,wàng lǎo yé xiáng chá。" zhī zhōu zuò sè dào:" nǐ liǎng cì sān huí tì rén biàn bái,mò fēi shòu le huì lù,gù gǎn dà dǎn?" tí kòng kòu tóu dào:" lǎo yé dāng táng míng chá,ruò bú shì xiǎo lì diǎn xià chǔ zhǔ rén jí yǒu huì lù qíng bì,dǎ sǐ wú yuàn!" zhī jiàn zhòng lì diǎn duō guì xià lái,huì dào:" wěi shì gù mǒu zhǔ rén,bié wú qíng bì,zhòng lì diǎn gǎn bǎi kǒu dài bǎo。" zhī zhōu píng rì yě xiǎo de gù fāng xíng jìng,shì gè zhōng yí xiǎo xīn de rén,xīn xià yǒu jǐ fēn xìn tā de,shuō dào:" wǒ shěn shí zì yǒu dào li。" biàn wèn jiāng róng:" zhè huǒ zéi rén bān nǐ,nǐ píng rì céng rèn de yī liǎng gè fǒu?" jiāng lǎo ér tóu dào:" yé ye,xiǎo de ruò rèn de yī rén,sǐ yě gān xīn。" zhī zhōu dào:" tā men yǒu rén rèn de nǐ fǒu?" jiāng lǎo ér dào:" zhè gè xiǎo de suī bù zhī,xiǎng lái yě wèi bì rèn de xiǎo de。" zhī zhōu dào:" zhè gè bù nán。" huàn yí gè zào lì guò lái,jiào tā tuō xià yī fú yǔ jiāng róng chuān le,bàn zuò le zào lì,què jiào zào lì chuān le jiāng róng de yī fú,bàn zuò le jiāng róng。fēn fù dào:" děng qiáng dào zhí zhuó jiāng róng shí,nǐ kě tì tā zhé zhèng,kàn tā rèn de rèn bù dé。" zào lì yī yán yǔ jiāng róng gēng huàn tíng dāng,rán hòu dài chū jiān fàn lái。

  次日,捕人已将江溶解到捕厅,捕厅因顾提控面上,不动刑法,竟送到堂上来。正值知州投文,挨牌唱名。点到江溶名字,顾提控站在旁边,又跪下来禀道:“这江溶即是小吏典昨日所禀过的,果是良善人户。中间必有冤情,望老爷详察。”知州作色道:“你两次三回替人辨白,莫非受了贿赂,故敢大胆?”提控叩头道:“老爷当堂明查,若不是小吏典下处主人及有贿赂情弊,打死无怨!”只见众吏典多跪下来,惠道:“委是顾某主人,别无情弊,众吏典敢百口代保。”知州平日也晓得顾芳行径,是个忠宜小心的人,心下有几分信他的,说道:“我审时自有道理。”便问江溶:“这伙贼人扳你,你平日曾认得一两个否?”江老儿头道:“爷爷,小的若认得一人,死也甘心。”知州道:“他们有人认得你否?”江老儿道:“这个小的虽不知,想来也未必认得小的。”知州道:“这个不难。”唤一个皂隶过来,教他脱下衣服与江溶穿了,扮做了皂隶,却叫皂隶穿了江溶的衣服,扮做了江溶。分付道:“等强盗执着江溶时,你可替他折证,看他认得认不得。”皂隶依言与江溶更换停当,然后带出监犯来。

   zhī zhōu wèn zéi shǒu dào:" jiāng róng shì nǐ wō jiā me?" zéi shǒu dào:" yé ye,zhèng shì。" zhī zhōu qiāo zhe qì pāi,gù yì wèn dào:" jiāng róng zěn me shuō?" zhè gè zào lì bàn de jiāng róng,jiǎ zhe kǒu qì dào:" yé ye,bìng bù gàn xiǎo rén zhī shì。" zéi shǒu kàn zhe jiǎ jiāng róng,nà lǐ xiǎo de bú shì,yī kǒu zhǐ zhe dào:" tā zhù zài chéng wài,yǐ zhe mài bǐng wéi míng。zhuān yī wō zhe wǒ měi zāng wù,zěn shēng lài dé?" zào lì dào:" yé ye,yuān wǎng!xiǎo de bù céng rèn de tā de。" zéi shǒu dào:" zěn shēng bù rèn de?wǒ men zhǎng zài nǐ jiā chī bǐng,mǒu chù zāng ruò gān,mǒu chù zāng ruò gān,duō zài nǐ jiā,nán dào wàng le?" zhī zhōu míng zhī bú shì,jiǎ yì shuō dào:" jiāng róng shì wō jiā,bù bì shuō le,què shì tiān xià yǒu míng xìng xiāng tóng。" yī shǒu zhǐ zhe zhēn jiāng róng bàn zào lì de dào:" wǒ zhè gè zào lì,yě jiào dé jiāng róng,gǎn pà shì tā me?" zéi shǒu bǎ zào lì yī kàn,nà lǐ rèn de?lián hǎn dào:" yé ye,shì mài bǐng de jiāng róng,bú shì zào lì de jiāng róng。" zhī zhōu yòu shǒu zhǐ jiǎ jiāng róng dào:" zhè gè mài bǐng de jiāng róng,kě shì le me?" zéi shǒu dào:" zhèng shì。" zhè gè zhī zhōu lěng xiào yī shēng,lián qiāo qì pāi liǎng sān xià,zhǐ zhe zéi shǒu dào:" nǐ zhè shā guǎ bù jìn de nú cái!zì zuò le dǎi shì,yòu shòu yǒu mǎi zhǔ,bān xiàn liáng shàn。" zéi shǒu lián hǎn dào:" zhè jiāng róng guǒ shì wō jiā,yī xiē bù chà,yé ye!" zhī zhōu hē jiào:" zhǎng zuǐ!" dǎ le shí lái xià,zhī zhōu dào:" hái yào zuǐ qiáng!zǎo shì wǒ xiān huàn guò le,shì yàn xū shí,xiǎn xiē ér qū xiàn píng mín。zhè gè shì wǒ zào lì zhōu cái,nǐ què rèn zuò le jiāng róng,jiù xìn kǒu bān shā tā,zhè gè bàn zào lì de,zhèng shì mài bǐng jiāng róng,nǐ què yòu bù rèn de,jiù shuō dào wú gān,kě zhī dào nǐ shòu rén mǎi zhǔ lái hài jiāng róng,yuán bù céng rèn de jiāng róng de me!" zéi shǒu dī tóu wú yǔ,zhǐ jiào:" xiǎo de gāi sǐ!"

  知州问贼首道:“江溶是你窝家么?”贼首道:“爷爷,正是。”知州敲着气拍,故意问道:“江溶怎么说?”这个皂隶扮的江溶,假着口气道:“爷爷,并不干小人之事。”贼首看着假江溶,那里晓得不是,一口指着道:“他住在城外,倚着卖饼为名。专一窝着我每赃物,怎生赖得?”皂隶道:“爷爷,冤枉!小的不曾认得他的。”贼首道:“怎生不认得?我们长在你家吃饼,某处赃若干,某处赃若干,多在你家,难道忘了?”知州明知不是,假意说道:“江溶是窝家,不必说了,却是天下有名姓相同。”一手指着真江溶扮皂隶的道:“我这个皂隶,也叫得江溶,敢怕是他么?”贼首把皂隶一看,那里认得?连喊道:“爷爷,是卖饼的江溶,不是皂隶的江溶。“知州又手指假江溶道:“这个卖饼的江溶,可是了么?”贼首道:“正是。”这个知州冷笑一声,连敲气拍两三下,指着贼首道:“你这杀剐不尽的奴才!自做了歹事,又受有买瞩,扳陷良善。”贼首连喊道:“这江溶果是窝家,一些不差,爷爷!”知州喝叫:“掌嘴!”打了十来下,知州道:“还要嘴强!早是我先换过了,试验虚实,险些儿屈陷平民。这个是我皂隶周才,你却认做了江溶,就信口扳杀他,这个扮皂隶的,正是卖饼江溶,你却又不认得,就说道无干,可知道你受人买瞩来害江溶,元不曾认得江溶的么!”贼首低头无语,只叫:“小的该死!”

   zhī zhōu jiào jiāng róng yǔ zào lì réng jiù huàn guò le yī fú,qǔ jiā gùn lái,bǎ zéi shǒu jiā qǐ,yào zhāo chū mǎi tā zhǐ bān de rén lái。zéi shǒu shì wán pí lài ròu,nà lǐ fàng zài xīn shàng?rèn nǐ fū dǎ,zhǐ gòng chēng shì yīn jiàn jiāng róng yīn shí,zhǐ wàng bān péi zāng wù shì shí,bié wú zhǐ shǐ。zhī zhōu dào:" yǎn jiàn de shì jiāng róng chóu jiā suǒ shǐ,wú de kě yí。jīn zhè nú cái sǐ bù kěn zhāo,ruò bì qiú qí rén,tā yòu yào xìn kǒu wū hài,fǎn shēng zhū lián。wǒ zhǐ shì fàng le jiāng róng,bù gēn jiū yě bà。" jiāng róng kòu tóu dào:" xiǎo de yě bù yuàn xiǎo de hài xiǎo de de chóu rén,shěng de zhōng xīn bù wàng,yuān yuān xiāng jié。" zhī zhōu dào:" guǒ rán shì gè zhōng hòu rén。" tí qǐ bǐ lái,bǎ míng zì zhù xiāo,hè dào:" jiāng róng wú gān,zhí gǎn chū qù!" dāng xià jiāng róng kòu tóu bù zhǐ,zào lì lián hē:" kuài zǒu!"

  知州叫江溶与皂隶仍旧换过了衣服,取夹棍来,把贼首夹起,要招出买他指扳的人来。贼首是顽皮赖肉,那里放在心上?任你夫打,只供称是因见江溶殷实,指望扳赔赃物是实,别无指使。知州道:“眼见得是江溶仇家所使,无得可疑。今这奴才死不肯招,若必求其人,他又要信口诬害,反生株连。我只释放了江溶,不根究也罢。”江溶叩头道:“小的也不愿晓得害小的的仇人,省得中心不忘,冤冤相结。”知州道:“果然是个忠厚人。”提起笔来,把名字注销,喝道:“江溶无干,直赶出去!”当下江溶叩头不止,皂隶连喝:“快走!”

   jiāng róng rú lóng zhōng fàng chū fēi niǎo,huān tiān xǐ dì chū le yá mén,yá mén lǐ xǔ duō rén cuō kōng jiào xǐ,yōng zhù liǎo bù fàng。yòu kuī de gù tí kòng zǒu chū lái,bǎ jǐ jù huà jiě sàn kāi le zhòng rén,yī tóng jiāng róng zǒu huí jiā lái。jiāng lǎo ér yī jìn mén,biàn huàn guò qī nǚ lái dào:" kuài lái bài xiè ēn rén!zhè fān ruò fēi tí kòng dā jiù,xiǎn xiē ér xiāng jiàn bù chéng le。" sān ge rén bài zuò yī duī。tí kòng dào:" zì jiā jiā lǐ,yīng de chū lì,kuàng qiě shì zhī zhōu lǎo yé shén míng zuò zhǔ,yǔ wǒ wú gān,kuài bú yào rú cǐ!" jiāng mā mā biàn wèn lǎo ér dào:" zěn me huí lái de zhè yàng piē tuō,bù céng chī kuī me?" jiāng lǎo ér dào:" liǎng chù jù zhàng tí kòng xiān shuō guò le,bìng bù dòng yī xiē xíng fǎ。tiān zì hào yī chǎng guān sī,jīn méi yī xiē gān shè,jìng zì píng jìng le。" jiāng mā mā qiān ēn wàn xiè。tí kòng lì qǐ shēn lái dào:" nǐ men qiě màn xì jiǎng,wǒ hái yào dào yá mén qù xiè xiè guān fǔ qù。" dāng xià tí kòng zuò bié zì qù le。

  江溶如笼中放出飞鸟,欢天喜地出了衙门,衙门里许多人撮空叫喜,拥住了不放。又亏得顾提控走出来,把几句话解散开了众人,一同江溶走回家来。江老儿一进门,便唤过妻女来道:“快来拜谢恩人!这番若非提控搭救,险些儿相见不成了。”三个人拜做一堆。提控道:“自家家里,应得出力,况且是知州老爷神明做主,与我无干,快不要如此!”江嬷嬷便问老儿道:“怎么回来得这样撇脱,不曾吃亏么?”江老儿道:“两处俱仗提控先说过了,并不动一些刑法。天字号一场官司,今没一些干涉,竟自平净了。”江嬷嬷千恩万谢。提控立起身来道:“你们且慢细讲,我还要到衙门去谢谢官府去。”当下提控作别自去了。

   jiāng lǎo sòng le chū mén,huí lái duì mā mā shuō:" zhèng shì bì mén jiā lǐ zuò,huò cóng tiān shàng lái,shuí xiǎng jù cǐ yī chǎng fēi hèng huò,ruò fēi tí kòng chū lì,xìng mìng nán bǎo。jīn suī rán pò fèi le xiē dōng xī,xìng de tài píng wú shì。wǒ měi bù kě wàng ēn dé,zěn shēng chóu bào dé tā biàn hǎo?" mā mā dào:" wǒ jiā jiā shì xiàng lái bú jiàn zěn de,zhǐ hǎo dù rì,bù zhī nà lǐ dòng le rén yǎn,bèi tiān shā de àn zhāo cǐ fēi zāi。qián rì zhòng bǔ rén yī fān lǔ lüè,láng rú dǎ jié yì bān,xì ruǎn dōng xī jǐn bèi chāo zhā guò le,jīn rì yǒu hé zhòng wù xiè dé tí kòng dà ēn?" jiāng lǎo dào:" biàn shì méi dōng xī nán chǔ,jiù còu dé xiē shǎo yě dāng bù de shù,tā yě wèi bì kěn shòu,zěn me hǎo?" mā mā dào:" wǒ dào yǒu jù huà shāng liáng,nǚ ér nián yī shí qī suì,wèi zēng xǔ rén。wǒ men zhè yàng rén jiā,jiù xǔ le rén,bù guò shì cūn zhuāng rén hù,bù ruò sòng yǔ tā zuò le qiè,bān tā zuò gè fù xù,zhī chí mén hù,yě miǎn de wài rén qī wǔ。kě bù hǎo?" jiāng lǎo dào:" cǐ shì dào yě hǎo,zhǐ bù zhī nǚ ér kěn bù kěn。" mā mā dào:" tí kòng yòu qīng nián,tā jiā dà niáng zǐ yòu xián huì,píng rì jí shì yǔ wǒ nǚ ér shuō de lái de,gǎn pà yě qíng yuàn。" suì huàn nǚ ér lái,bǎ cǐ yì shuō le。nǚ ér dào:" cǐ nǎi diē niáng yào bào ēn dé,nǚ ér hé xī cǐ shēn?" jiāng lǎo dào:" suī rán rú cǐ,tí kòng shì gè jìn dào lǐ de rén,ruò yǔ tā míng shuō,bì shì bù cóng。bù ruò nǐ wǒ sān rén,zhǐ zuò dēng mén bài xiè,yǐ hòu jiù liú xià nǚ ér zài bǐ,tā biàn bù hǎo chuí cí dé。" mā mā dào:" yán zhī yǒu lǐ。" dāng xià sān rén jì yì yǐ dìng,ná běn lì rì lái kàn,lái rì shàng jí。

  江老送了出门,回来对嬷嬷说:“正是闭门家里坐,祸从天上来,谁想据此一场飞横祸,若非提控出力,性命难保。今虽然破费了些东西,幸得太平无事。我每不可忘恩德,怎生酬报得他便好?”嬷嬷道:“我家家事向来不见怎的,只好度日,不知那里动了人眼,被天杀的暗招此非灾。前日众捕人一番掳掠,狼如打劫一般,细软东西尽被抄扎过了,今日有何重物谢得提控大恩?”江老道:“便是没东西难处,就凑得些少也当不得数,他也未必肯受,怎么好?”嬷嬷道:“我到有句话商量,女儿年一十七岁,未曾许人。我们这样人家,就许了人,不过是村庄人户,不若送与他做了妾,扳他做个妇婿,支持门户,也免得外人欺侮。可不好?”江老道:“此事倒也好,只不知女儿肯不肯。”嬷嬷道:“提控又青年,他家大娘子又贤惠,平日极是与我女儿说得来的,敢怕也情愿。”遂唤女儿来,把此意说了。女儿道:“此乃爹娘要报恩德,女儿何惜此身?”江老道:“虽然如此,提控是个近道理的人,若与他明说,必是不从。不若你我三人,只作登门拜谢,以后就留下女儿在彼,他便不好椎辞得。”嬷嬷道:“言之有理。”当下三人计议已定,拿本历日来看,来日上吉。

   cì rì qǐ zǎo,bǎ nǚ ér zhuāng bàn le,jiāng lǎo fū qī liǎng gè bù xíng,nǚ ér chéng zhe xiǎo jiào,tái jìn chéng zhōng,jìng dào gù jiā lái。tí kòng fū qī jiē le jìn qù,wèn dào:" hé shì guāng jiàng?" jiāng lǎo dào:" lǎo hàn chéng tí kòng huó mìng zhī ēn,jīn rì tóng qī nǚ sān kǒu dēng mén bài xiè。" tí kòng fū qī dào:" yǒu hé dà shì,zhí de rú cǐ!qiě láo fán xiǎo niáng zǐ guò lái,yī fà bù dàng。" jiāng lǎo dào:" lǎo hàn yǒu yī jù bù zhī jìn tuì de huà fèng gào: lǎo hàn qián rì ruò shì shòu le fēi xíng,sǐ yú yù dǐ,liú xià qī nǚ,bù zhī rén jì yì yǐ dìng,ná běn lì rì lái kàn,lái rì shàng jí。

  次日起早,把女儿装扮了,江老夫妻两个步行,女儿乘着小轿,抬进城中,竟到顾家来。提控夫妻接了进去,问道:“何事光降?”江老道:“老汉承提控活命之恩,今日同妻女三口登门拜谢。”提控夫妻道:“有何大事,直得如此!且劳烦小娘子过来,一发不当。”江老道:“老汉有一句不知进退的话奉告:老汉前日若是受了非刑,死于狱底,留下妻女,不知人计议已定,拿本历日来看,来日上吉。

   cì rì qǐ zǎo,bǎ nǚ ér zhuāng bàn le,jiāng lǎo fū qī liǎng gè bù xíng,nǚ ér chéng zhe xiǎo jiào,tái jìn chéng zhōng,jìng dào gù jiā lái。tí kòng fū qī jiē le jìn qù,wèn dào:" hé shì guāng jiàng?" jiāng lǎo dào:" lǎo hàn chéng tí kòng huó mìng zhī ēn,jīn rì tóng qī nǚ sān kǒu dēng mén bài xiè。" tí kòng fū qī dào:" yǒu hé dà shì,zhí de rú cǐ!qiě láo fán xiǎo niáng zǐ guò lái,yī fà bù dàng。" jiāng lǎo dào:" lǎo hàn yǒu yī jù bù zhī jìn tuì de huà fèng gào: lǎo hàn qián rì ruò shì shòu le fēi xíng,sǐ yú yù dǐ,liú xià qī nǚ,bù zhī liú luò dào shén chù。jīn xìng de tí kòng jiù mìng zhòng shēng,wú ēn kě bào。zhǐ yǒu xiǎo nǚ ài niáng,jīn nián zhèng shí qī suì,yǔ lǎo qī shāng yì,sòng lái yǔ tí kòng niáng zǐ pū chuáng dié bèi,zuò gè jī zhǒu zhī qī。tí kòng ruò bù qì xián cū chǒu,jiù cǐ fǔ liú,lǎo hàn fū qī zhōng shēn yǒu tuō。jīn rì shì gè jí rì,yī lái dào cǐ bài xiè,èr lái tè sòng xiǎo nǚ shàng mén。" tí kòng tīng bà,zhèng sè dào:" lǎo zhàng shuō nǎ lǐ huà!gù mǒu ruò zuò cǐ shì,tiān dì bù róng。" tí kòng niáng zǐ dào:" nán de lǎo bó bogān niángmèi mei yī tóng dào cǐ,qiě qǐng guò xiǎo fàn,yǒu huà zài shuō。" tí kòng yī miàn fēn fù chú xià bǎi fàn xiāng dài。yǐn jiǔ zhōng jiān,jiāng lǎo yòu bǎ qián huà tí qǐ,chū wèi bài tí kòng yī bài dào:" tí kòng ruò bù shòu lǎo hàn zhī tuō,lǎo hàn sǐ bù míng mù。" tí kòng qíng zhī jiāng lǎo xīn qiè,àn zì xiǎng dào:" ruò bù quán qiě yìng chéng,cǐ lǎo bì bù kěn zhù,yòu qù bié xún shì duān xiè wǒ,fǎn duō shì le。qiě yī zhe tā yán yǔ,wǒ rì hòu zì yǒu chǔ zhì。" fàn bà,jiāng lǎo fū qī qǐ shēn zuò bié,fēn fù nǚ ér liú zhù,dào:" tā zài cǐ fú shì dà niáng。" ài niáng hán xiū rěn lèi,yīng le yī shēng。tí kòng dào:" xiū yào rú cǐ shuō!jīng qī qiě quán liú xiǎo niáng zǐ pán huán jǐ rì,zì dāng sòng hái。" jiāng lǎo fū qī yě dào shì tā yī shí mén miàn shuō huà,liǎng xià xīn zhào bà le。

  次日起早,把女儿装扮了,江老夫妻两个步行,女儿乘着小轿,抬进城中,竟到顾家来。提控夫妻接了进去,问道:“何事光降?”江老道:“老汉承提控活命之恩,今日同妻女三口登门拜谢。”提控夫妻道:“有何大事,直得如此!且劳烦小娘子过来,一发不当。”江老道:“老汉有一句不知进退的话奉告:老汉前日若是受了非刑,死于狱底,留下妻女,不知流落到甚处。今幸得提控救命重生,无恩可报。止有小女爱娘,今年正十七岁,与老妻商议,送来与提控娘子铺床叠被,做个箕帚之妻。提控若不弃嫌粗丑,就此俯留,老汉夫妻终身有托。今日是个吉日,一来到此拜谢,二来特送小女上门。”提控听罢,正色道:“老丈说哪里话!顾某若做此事,天地不容。”提控娘子道:“难得老伯伯、干娘、妹妹一同到此,且请过小饭,有话再说。”提控一面分付厨下摆饭相待。饮酒中间,江老又把前话提起,出位拜提控一拜道:“提控若不受老汉之托,老汉死不瞑目。”提控情知江老心切,暗自想道:“若不权且应承,此老必不肯住,又去别寻事端谢我,反多事了。且依着他言语,我日后自有处置。”饭罢,江老夫妻起身作别,分付女儿留住,道:“他在此伏侍大娘。”爱娘含羞忍泪,应了一声。提控道:“休要如此说!荆妻且权留小娘子盘桓几日,自当送还。”江老夫妻也道是他一时门面说话,两下心照罢了。

   liǎng kǒu ér qù de,tí kòng niáng zǐ biàn qǐng ài niáng dào lǐ miàn zì jǐ fáng lǐ zuò le,yòu bǎi chū xì guǒ chá pǐn qǐng tā,fēn fù zǒu shǐ yā huán pū shè hǎo yī jiān xiǎo fáng,yī chuáng bèi wò。lián tí kòng niáng zǐ xīn lǐ,yě zhī dào tí kòng yǒu yì liú zhù de,jīn yè bì rán chèn hǎo rì tóng sù。tā běn shì gè dà xián huì bù niǎn suān de rén,yòu píng rì xǐ huān zhe ài niáng,gù cǐ shì jiàn zhōu quán tíng dāng,zhǐ děng tí kòng dào wǎn shòu yòng。zhèng shì:

  两口儿去得,提控娘子便请爱娘到里面自己房里坐了,又摆出细果茶品请他,分付走使丫鬟铺设好一间小房,一床被卧。连提控娘子心里,也只道提控有意留住的,今夜必然趁好日同宿。他本是个大贤惠不捻酸的人,又平日喜欢着爱娘,故此是件周全停当,只等提控到晚受用。正是:

   yī duǒ xiān huā hǎo hù shì,fāng fēi zhǐ dài shǎng huā shí。

  一朵鲜花好护侍,芳菲只待赏花时。

   děng xián wèi dòng dōng jūn yì,xī chù zhòng jiāng zhàng mù shī。

  等闲未动东君意,惜处重将帐幕施。

   shuí xiǎng tí kòng shì yè jìng dào zì jiā niáng zǐ fáng lǐ lái shuì le,bú dào ài niáng chù qù。tí kòng niáng zǐ wèn dào:" nǐ wèi hé bú dào jiāng xiǎo jiě nà lǐ qù sù?mò yào jì wǒ。" tí kòng dào:" tā jiā bù xìng zāo nàn,wǒ wèi píng rì wǎng lái,chū lì jiù tā。jīn tā bǎ nǚ ér xiè wǒ,wǒ ruò tān le nǚ sè,shì chéng rén wēi chù,suì wǒ yù xīn。yǔ nà hǎi zéi zhǐ bān,yīng bǔ qiǎng lǔ dù cháng yǒu hé liǎng yàng?gù mǒu suī shì xiǎo xiǎo qián chéng,ruò huài le xíng zhǐ,yǒng yuǎn bù yán。" tí kòng niáng zǐ jiàn tā shuō chū zhòu lái,zhī shì zhēn xīn。biàn dào:" guǒ rán rú cǐ,yě shì nǐ de hǎo chù。zhǐ shì rì jiān hé bù lì cí tuō le,fǎn yòu liú zài jiā zhōng zuò shén?" tí kòng dào:" jiāng lǎo ér shì lǎo shí rén,ruò wǒ bù yǔn nǚ ér zhī shì,tā yòu wān ròu zuò chuāng,bié xún dào lù xiè wǒ,fǎn wèi bù měi。tā nǚ ér píng rì yǔ nǐ xiāng ài,tōng jiā zǐ mèi,liú xià nǐ chù zhù jǐ rì,zhè què wú fáng。wǒ yì yù jiù cǐ kàn gè zhòng yì de rén jiā zǐ nián,tì tā xún xià yī dòu qīn shì,chéng jiù tā zhōng shēn jié guǒ,yě shì hǎo shì。suǒ yǐ yī shí bù cí tā qù,yuán fēi wǒ zì jiā yǒu yì yě。" tí kòng niáng zǐ dào:" rú cǐ què hǎo。" dàng yè wú cí。zì cǐ jiāng ài niáng zhī zài gù jiā zhù,tí kòng niáng zǐ yǔ tā rú tóng qīn jiě mèi yì bān,shèn shì kàn dài de hǎo。tā xīn zhōng yě shí cháng dǎ diǎn tí kòng dào tā fáng lǐ de,zěn zhī dào:

  谁想提控是夜竟到自家娘子房里来睡了,不到爱娘处去。提控娘子问道:“你为何不到江小姐那里去宿?莫要忌我。”提控道:“他家不幸遭难,我为平日往来,出力救他。今他把女儿谢我,我若贪了女色,是乘人危处,遂我欲心。与那海贼指扳,应捕抢掳肚肠有何两样?顾某虽是小小前程,若坏了行止,永远不言。”提控娘子见他说出咒来,知是真心。便道:“果然如此,也是你的好处。只是日间何不力辞脱了,反又留在家中做甚?”提控道:“江老儿是老实人,若我不允女儿之事,他又剜肉做疮,别寻道路谢我,反为不美。他女儿平日与你相爱,通家姊妹,留下你处住几日,这却无妨。我意欲就此看个中意的人家子年,替他寻下一斗亲事,成就他终身结果,也是好事。所以一时不辞他去,原非我自家有意也。”提控娘子道:“如此却好。”当夜无词。自此江爱娘只在顾家住,提控娘子与他如同亲姐妹一般,甚是看待得好。他心中也时常打点提控到他房里的,怎知道:

   luò huā yǒu yì suí liú shuǐ,liú shuǐ wú qíng liàn luò huā。

  落花有意随流水,流水无情恋落花。

   zhí dài tā nián róng guì hòu,fāng zhī jīn rì bù wéi chà。

  直待他年荣贵后,方知今日不为差。

   tí kòng zhī rú cháng xiāng chǔ,bìng bù céng qǐ yī háo xié niàn,shuō yī jù xì huà,lián ài niáng fáng lǐ jiǎo yě bù mài jìn qù yī bù。ài niáng chū shí yí huò,hòu lái yě bù yǐ wéi guài le

  提控只如常相处,并不曾起一毫邪念,说一句戏话,连爱娘房里脚也不迈进去一步。爱娘初时疑惑,后来也不以为怪了

   tí kòng yá mén shì duō,shí cháng bù zài jiā lǐ。cōng cōng guò le yī yuè yǒu yú。hū yī rì dé xián zài jiā zhōng,duì niáng zǐ dào:" jiāng xiǎo niáng zài jiā,chū yì yào tì tā xún gè rén jiā,jí qiè lǐ còu bù zháo qiǎo。ér jīn yī yuè duō le,jiǔ liú zài cǐ,yě jué bù biàn。bù rú bèi xià xiē lǐ wù,sòng hái tā jiā。tā jiā fù mǔ bì rán wèn qǐ nǚ ér xiāng chǔ qíng xíng,tā xiǎo de wǒ xīn shì rú cǐ,zì rán bù lái qiáng wǒ le。" tí kòng niáng zǐ dào:" shuō de yǒu lǐ。" dāng xià bǎ cǐ yì yǔ jiāng ài niáng shuō míng liǎo。jiù bèi le liù ge hé pán,yòu jiāng chū zhū huā sì duǒ,jīn ěr huán yī shuāng,sòng yǔ jiāng ài niáng chā dài hǎo,yī chéng jiào zhe gè cóng rén jìng sòng dào jiāng lǎo jiā yòng lái。jiāng lǎo fū qī jiē zhe jiào zi,xiǎo de shì gù jiā sòng nǚ ér huí jiā,xīn lǐ yí dào:" wèi hé jiào tā dú zì gě guī lái?" wèn dào:" tí kòng zài jiā me?" cóng rén dào:" tí kòng bù dé gōng fū lái,duō duō bài shàng ā diē,zhè jǐ shí yǒu màn le xiǎo niáng zǐ,jīn tè sòng hái fǔ shàng。" jiāng lǎo jiàn shuō huà qiāo qī,fǎn huái zhe yī dǔ zi guǐ tāi dào:" gǎn pà yǒu shèn bù qià dàng chù。" máng lǐng nǚ ér dào lǐ biān zuò le,tóng mā mā xì wèn tā zhè yī yuè de guāng jǐng。ài niáng bǎ gù niáng zǐ xiāng dài shén hòu,bìng tí kòng bù jìn fáng,bù jìn shēn de shì,shuō le yī biàn。jiāng lǎo dāi le yī shǎng dào:" zhǎng yào lái wèn gè xìn,zì cóng wèi shì zhī hòu,shēng yì dàn bó,qióng máng méi yǒu gōng fū,yòu shì sù shǒu,bù hǎo shàng mén。yù dài yāng gè rén lái,jí qiè lǐ méi biàn chù。zhī dào nǐ yī jiā hé mù,wú xiē bié huà,shuí xiǎng què rú cǐ xíng jìng。zhè zěn me shuō?" mā mā dào:" gǎn shì rì zi bù hǎo,yǔ nǚ ér wú yuán fǎ,dé gè rén jiě ráng jiě ráng biàn hǎo。" jiāng lǎo dào:" qiě děng lìng jiǎn gè rì zi,zài sòng qù yòu zuò chù。" ài niáng dào:" jù nǚ ér kàn qǐ lái,zhè gù tí kòng bú shì tān cái hào sè zhī rén,nǎi shì zhèng rén jūn zǐ。wǒ jiā qiáng yào xiè tā,tā bù hǎo tuī cí dé,gù cǐ quán liú zhè jǐ shí,shì bù diàn wū wǒ shēn。jīn jì sòng le guī jiā,zì bù bì zài sòng qù。" jiāng lǎo dào:" suī rán rú cǐ,tā de ēn dé bì jìng bù céng bào dé,fǎn zhù zài tā jiā dǎ jiǎo duō shí,yòu jiā tiān lǐ wù sòng lái,nán dào biàn shì zhè yàng bà le?hái shì gǎi rì zài sòng qù de shì。" ài niáng yě bù hǎo zǔ dāng,zhǐ de píng zhe fù mǔ shuō bà le。

  提控衙门事多,时常不在家里。匆匆过了一月有余。忽一日得闲在家中,对娘子道:“江小娘在家,初意要替他寻个人家,急切里凑不着巧。而今一月多了,久留在此,也觉不便。不如备下些礼物,送还他家。他家父母必然问起女儿相处情形,他晓得我心事如此,自然不来强我了。”提控娘子道:“说得有理。”当下把此意与江爱娘说明了。就备了六个盒盘,又将出珠花四朵,金耳环一双,送与江爱娘插戴好,一乘轿着个从人径送到江老家用来。江老夫妻接着轿子,晓得是顾家送女儿回家,心里疑道:“为何叫他独自个归来?”问道:“提控在家么?”从人道:“提控不得工夫来,多多拜上阿爹,这几时有慢了小娘子,今特送还府上。”江老见说话跷蹊,反怀着一肚子鬼胎道:“敢怕有甚不恰当处。”忙领女儿到里边坐了,同嬷嬷细问他这一月的光景。爱娘把顾娘子相待甚厚,并提控不进房,不近身的事,说了一遍。江老呆了一晌道:“长要来问个信,自从为事之后,生意淡薄,穷忙没有工夫,又是素手,不好上门。欲待央个人来,急切里没便处。只道你一家和睦,无些别话,谁想却如此行径。这怎么说?”嬷嬷道:“敢是日子不好,与女儿无缘法,得个人解禳解禳便好。”江老道:“且等另拣个日子,再送去又做处。”爱娘道:“据女儿看起来,这顾提控不是贪财好色之人,乃是正人君子。我家强要谢他,他不好推辞得,故此权留这几时,誓不玷污我身。今既送了归家,自不必再送去。”江老道:“虽然如此,他的恩德毕竟不曾报得,反住在他家打搅多时,又加添礼物送来,难道便是这样罢了?还是改日再送去的是。”爱娘也不好阻当,只得凭着父母说罢了。

   guò le liǎng rì,jiāng lǎo fū qī zuò le xiē bǐng shí,mǎi le jǐ jiàn xīn xiān wù shì,bàn zhe shí lái gè hé pán,yī tán quán jiǔ,gù gè dān fū tiāo le,yòu shì yī chéng jiào tái le nǚ ér。liú xià mā mā kān jiā,jiāng lǎo zì jiā bàn sòng guò gù jiā。tí kòng yíng zhe jiāng lǎo,jiāng lǎo dào qí lái yì,tí kòng zuò sè dào:" lǎo zhàng nán dào bù céng wèn jí lìng ài lái?gù mǒu xīn shì wéi tiān kě biǎo,lǎo zhàng hé bú jiàn liàng rú cǐ?cǐ fān jué bù gǎn xiāng liú,shèng huì jǐn lǐng: lìng ài bù nǎi kuǎn jiē,yuán jiào qǐng huí。gǎi rì dēng mén bài xiè!" jiāng lǎo jiàn tí kòng cí sè yán zhèng,fāng zhī nǚ ér bú shì kuáng yǔ。lián máng chū mén zhǐ wǎng lái jiào,jiào tā réng jiù tái huí jiā qù。tí kòng liú jiāng lǎo zhuàn qù chá fàn,jiāng lǎo yě zài sān cí xiè,bù gǎn dāo lǐng,dāng shí bié qù。

  过了两日,江老夫妻做了些饼食,买了几件新鲜物事,办着十来个盒盘,一坛泉酒,雇个担夫挑了,又是一乘轿抬了女儿。留下嬷嬷看家,江老自家伴送过顾家。提控迎着江老,江老道其来意,提控作色道:“老丈难道不曾问及令爱来?顾某心事唯天可表,老丈何不见谅如此?此番决不敢相留,盛惠谨领:令爱不乃款接,原轿请回。改日登门拜谢!”江老见提控词色严正,方知女儿不是诳语。连忙出门止往来轿,叫他仍旧抬回家去。提控留江老转去茶饭,江老也再三辞谢,不敢叨领,当时别去。

   tí kòng zhuàn lái,shòu le lǐ wù,chū le hé pán,dǎ fā le jiǎo dān qián,fēn fù duō xiè qù le。jìn fáng duì niáng zǐ shuō jiāng lǎo jīn rì fù lái zhī yì。niáng zǐ dào:" zhè gè biàn lǎo méi zhèng jīng,nán dào qián fān bù xié,jīn fān yǒu zài xié zhī lǐ?zhǐ shì nán wéi le ài niáng,yòu lái yī fān,bù céng huì de yī huì qù。" tí kòng dào:" ruò děng tā xià le jiào,jiē le jìn lái,yòu duō yī fān shì le。bù rú jué jué huí tóu le de shì。zhè lǎo ér zhēn chéng,què bú jiàn jī。jì rú cǐ bǎ nǚ ér xiāng chán,cǐ hòu wǎng lái dào yě yào xī shū le xiē,wài rén bù zhī jiù lǐ,rě dé zào xià yì lùn lái,fǎn hài le nǚ ér zhōng shēn,shì yāo hǎo chéng qiàn le。" niáng zǐ dào:" shuō de jí shì。" zì cǐ tí kòng jiā bù shì qián rì shí fēn yǔ jiāng jiā wǎng lái de mì le。

  提控转来,受了礼物,出了盒盘,打发了脚担钱,分付多谢去了。进房对娘子说江老今日复来之意。娘子道:“这个便老没正经,难道前番不谐,今番有再谐之理?只是难为了爱娘,又来一番,不曾会得一会去。”提控道:“若等他下了轿,接了进来,又多一番事了。不如决绝回头了的是。这老儿真诚,却不见机。既如此把女儿相缠,此后往来到也要稀疏了些,外人不知就里,惹得造下议论来,反害了女儿终身,是要好成歉了。”娘子道:“说得极是。”自此提控家不似前日十分与江家往来得密了。

   nà jiāng jiā yuán wú shèn me dà gēn jī,bù guò shēng yì jì chǔ,zì jīng cǐ yī fān hèng shì bō xuē zhī hòu,jiā jì xiāo tiáo xià lái。zì gǔ dào:" rén jiā tiān zuò。" yùn lái shí,zhuàng zhe jiù shì chèn qián de,huǒ yàn yě sì zhǎng qǐ lái yùn tuì shí,zhuàng zhe jiù shì shé běn de,cháo shuǐ yě sì tuì xià qù。jiāng jiā huǐ qì tóu lǐ,lián wǔ shú xíng lǐ shēng yì duō bù jì le。zuò xià bǐng shí,cháng guǎn wǔ qī rì bù fā shì,jiù shì sōu zhēng qì le,wèi zhū gǒu yě bù zhōng。nǐ dào wèi hé rú cǐ?xiān qián wèi shì shí bù duō jǐ rì,zhǐ yīn jīng pà le,zì nǚ ér dào gù jiā qù hòu,guān le yí gè yuè duō diàn mén bù kāi,zhǔ gù jiā duō shēng shū,gǎi xiàng bié jiā qù,jiù biàn ǎo bù zhuàn lái。kuàng qiě wō dào wèi shì,shēng míng yáng kāi qù bù hǎo tīng,bié rén bù guǎn hǎo dǎi,xìn yǐ wéi shí,jiù pà lái chán zhàng。yǐ cǐ shēng yì lěng luò,rì chī yuè kōng,jiàn jiàn zhī chí bù lái。yào bǎ nǚ ér jià gè rén jiā,sī liang kào tā guò xià bàn shì,yòu gāo bù còu,dī bù jiù,guāng yīn zhǎ yǎn,yī cuò jiù shì lùn nián,nǚ ér yě dà dé guò qī le。

  那江家原无甚么大根基,不过生意济楚,自经此一番横事剥削之后,家计萧条下来。自古道:“人家天做。”运来时,撞着就是趁钱的,火焰也似长起来;运退时,撞着就是折本的,潮水也似退下去。江家悔气头里,连五熟行里生意多不济了。做下饼食,常管五七日不发市,就是馊蒸气了,喂猪狗也不中。你道为何如此?先前为事时不多几日,只因惊怕了,自女儿到顾家去后,关了一个月多店门不开,主顾家多生疏,改向别家去,就便拗不转来。况且窝盗为事,声名扬开去不好听,别人不管好歹,信以为实,就怕来缠帐。以此生意冷落,日吃月空,渐渐支持不来。要把女儿嫁个人家,思量靠他过下半世,又高不凑,低不就,光阴眨眼,一错就是论年,女儿也大得过期了。

   hū yī rì,yí gè huī zhōu shāng rén jīng guò,ǒu rán jiān piē jiàn ài niáng yán sè,fǎng wèn lín rén,xiǎo de shì mài bǐng jiāng jiā。yīn wèn kě kěn yú rén jiā wèi qiè fǒu,lín rén dào:" wǎng nián wèi guān shì shí,céng sòng yú rén zuò qiè,nà jiā xíng shàn shì,bù kěn shòu hái le de。zuò qiè de shì,zhǐ pà yě kěn。" huī shāng tīng dé cǐ huà,qù yāng gè shú shì de méi pó dào jiāng jiā lái shuō cǐ qīn shì,zhǐ yào shì chéng,bù xī zhòng jià。méi pó dé le kǒu qì,zǒu dào jiāng jiā,biàn shuō chū huī shāng xǔ duō fù hòu chù,qíng yuàn chū zhòng lǐ,pìn xiǎo niáng zǐ wèi piān fáng。jiāng lǎo fū qī zhèng zài hóu jí tóu shàng,jiàn shuō de dòng huǒ,biàn wèn dào:" tǎo zài hé chǔ qù de?" méi pó dào:" zhè gè cháo fèng zhī zài yáng zhōu kāi dāng zhōng yán,dà rú rén zì zài huī zhōu jiā lǐ。jīn tǎo qù zuò èr rú rén,zhù zài yáng zhōu dāng zhōng,shì liǎng tóu dà de,hǎo bù shòu yòng!yì qiě lù bù duō yuǎn。" jiāng lǎo fū qī dào:" kěn chū duō shǎo lǐ?" méi pó dào:" shuō guò zhǐ yào shì chéng,bù xī zhòng jià。nǐ měi néng yào de duō shǎo,nà fù jiā xīn xìng,liào bì gōu nǐ měi xīn xià de,píng nǐ měi tǎo lǐ bà le。" jiāng lǎo fū qī shāng liáng dào:" nǐ wǒ xīn xià bù gē shè dé nǚ ér,yù dài liú xià tā,yù bù zháo zhè yàng hǎo zhǔ。yǒu xīn dé bǎ yǔ bié chù rén qù,duō tǎo dé xiē lǐ qián,yě gōu xià bàn shì zuò shēng yì dù rì fāng kě。shì bì yào tā sān bǎi liǎng,bù kě shǎo le。" shāng liáng yǐ dìng,duì méi pó shuō guò。méi pó dào:" sān bǎi liǎng,tè zhòng xiē。" jiāng mā mā dào:" shǎo yī lí,wǒ yě bù kěn。" méi pó dào:" qiě tì nǐ men shuō shuō kàn,zhǐ yào shì chéng hòu,xiè wǒ duō xiē ér。" sān ge rén jǐn shuō sān bǎi liǎng shì yī dà zhǔ cái wù,jí dǐng jià qián le,bù xiǎng shāng rén mù sè xīn zhòng,èr sān bǎi jīn zhī wù,nà lǐ zài tā xīn shàng?yī shuō jiù yǔn。rú shù xià le cái lǐ,jiǎn gè rì zi qǔ le guò qù,kāi chuán wǎng yáng zhōu。jiāng ài niáng kū kū tí tí,zì dào zhōng shēn bù dé jiàn fù mǔ le。jiāng lǎo suī shì mài qù le nǚ ér,xīn zhōng qī chǔ,què xìng de le yī zhǔ dà cái,zài jiā bié zuò shēng lǐ bù tí。

  忽一日,一个徽州商人经过,偶然间瞥见爱娘颜色,访问邻人,晓得是卖饼江家。因问可肯与人家为妾否,邻人道:“往年为官事时,曾送与人做妾,那家行善事,不肯受还了的。做妾的事,只怕也肯。”徽商听得此话,去央个熟事的媒婆到江家来说此亲事,只要事成,不惜重价。媒婆得了口气,走到江家,便说出徽商许多富厚处,情愿出重礼,聘小娘子为偏房。江老夫妻正在喉急头上,见说得动火,便问道:“讨在何处去的?”媒婆道:“这个朝奉只在扬州开当中盐,大孺人自在徽州家里。今讨去做二孺人,住在扬州当中,是两头大的,好不受用!亦且路不多远。”江老夫妻道:“肯出多少礼?”媒婆道:“说过只要事成,不惜重价。你每能要得多少,那富家心性,料必勾你每心下的,凭你每讨礼罢了。”江老夫妻商量道:“你我心下不割舍得女儿,欲待留下他,遇不着这样好主。有心得把与别处人去,多讨得些礼钱,也勾下半世做生意度日方可。是必要他三百两,不可少了。”商量已定,对媒婆说过。媒婆道:“三百两,忒重些。”江嬷嬷道:“少一厘,我也不肯。”媒婆道:“且替你们说说看,只要事成后,谢我多些儿。”三个人尽说三百两是一大主财物,极顶价钱了,不想商人慕色心重,二三百金之物,那里在他心上?一说就允。如数下了财礼,拣个日子娶了过去,开船往扬州。江爱娘哭哭啼啼,自道终身不得见父母了。江老虽是卖去了女儿,心中凄楚,却幸得了一主大财,在家别做生理不题。

   què shuō gù tí kòng zài zhōu liù nián,liǎng kǎo yì mǎn,lì dāng fù jīng tīng kǎo。lì bù diǎn mǎo guò,bō chū zài hán shì láng mén xià bàn shì xiào láo。nà hán shì láng shì gè zhèng zhí zhōng hòu de dà chén,jiàn tí kòng jǐn hòu xiǎo xīn,yí biǎo kě guān,yě zì lìng yǎn kàn tā,shí liú zài yá qián tīng hóu chāi yì。yī rì shì láng chū qù bài kè,tí kòng bù gǎn shàn lí yá mén zuǒ yòu,zhī zài qián táng cì hóu guī lái。děng le xǔ jiǔ,shì láng yòu wǎng yuǎn chù fù xí,yī shí wèi hái。tí kòng děng de bù nài fán,kùn juàn qǐ lái,zuò zài kǎn shàng dǎ dǔn,méng lóng shuì qù。jiàn kōng zhōng yún duān lǐ huáng lóng xiàn shēn,cǎi xiá yī piàn,yìng zài zì jǐ shēn shàng,zhèng zài jīng kàn zhī jì,hū yǒu rén cù tā qǐ lái,sà rán jīng jué,nǎi shì hòu táng chuán hū,gāo shēng hē:" fū rén chū lái!" tí kòng cāng huáng shī cuò,lián máng qū bì bù jí。fū rén bù dào qián táng,qīn kàn jiàn tí kòng huāng jù zǒu chū zhī zhuàng,zhe rén huàn tā zhuàn lái。tí kòng zì dào shī le lǐ dù,bì zāo zuì zé,qū zhì tíng zhōng guì dǎo,fǔ fú dì xià,bù gǎn yǎng shì。fū rén dào:" tái qǐ tóu lái wǒ kàn。" tí kòng bù gǎn fàng sì,lüè bǎ bó zi yī shēn,fū rén kàn jiàn dào:" kuài zhàn qǐ lái,nǐ mò bú shì tài cāng gù tí kòng me?wèi hé zài cǐ?" tí kòng dào:" bù gǎn,xiǎo lì gù fāng,guān shì tài cāng rén,kǎo mǎn fù jīng,zài cǐ bàn shì。" fū rén dào:" nǐ rèn de wǒ fǒu?" tí kòng bù zhī shèn me yuán gù,mō gè tóu lù bù zháo,bù gǎn dā yìng yī shēng。fū rén xiào dào:" qiè shēn fēi bié rén,jí shì mài bǐng jiāng jiā nǚ ér yě。xī nián huī zhōu shāng rén qǔ qù,yǐ qīn nǚ xiāng dài。hòu lái jià yú hán xiàng gōng wèi cì fáng。zhèng fū rén wáng shì,xiàng gōng lì wèi jì shì,jīn yǐ shòu guò fēng gào,xiǎng lái cǐ děng róng huá,jiē jūn suǒ zhì yě。ruò shì dāng nián fēi jūn hòu dé,yì hái qiè shēn,jīn rì ān néng dào cǐ dì wèi?qiè shēn shí kè zài xīn,zhèng hèn wú yóu bǔ bào。jīn tiān xìng xiāng féng yú cǐ,dāng yǔ xiàng gōng shuō zhī jiù lǐ,shǎo tú bào xiào。" tí kòng tīng bà,huǎng rú mèng zhōng yì bān,tōu yǎn qù zhe táng shàng fū rén,zhèng shì jiāng jiā ài niáng。xīn xià dào:" shuí xiǎng tā què yǒu zhè gè dì wèi?" yòu xún sī dào:" tā fēn míng mài yǔ huī zhōu shāng rén zuò qiè le,rú hé què jià dé yǔ hán xiàng gōng?fāng cái tīng jiàn shuō huī shāng yǐ qīn nǚ xiāng dài,zhè yòu bù zhī zěn me jiě shuō。" dāng xià tuì chū wài lái,sī xià tōu wèn hán fǔ lǎo dōu guǎn,fāng zhī shì tǐ bèi xì。

  却说顾提控在州六年,两考役满,例当赴京听考。吏部点卯过,拨出在韩侍郎门下办事效劳。那韩侍郎是个正直忠厚的大臣,见提控谨厚小心,仪表可观,也自另眼看他,时留在衙前听侯差役。一日侍郎出去拜客,提控不敢擅离衙门左右,只在前堂伺侯归来。等了许久,侍郎又往远处赴席,一时未还。提控等得不耐烦,困倦起来,坐在槛上打盹,朦胧睡去。见空中云端里黄龙现身,彩霞一片,映在自己身上,正在惊看之际,忽有人蹴他起来,飒然惊觉,乃是后堂传呼,高声喝:“夫人出来!”提控仓惶失措,连忙趋避不及。夫人步到前堂,亲看见提控慌遽走出之状,着人唤他转来。提控自道失了礼度,必遭罪责,趋至庭中跪倒,俯伏地下,不敢仰视。夫人道:“抬起头来我看。”提控不敢放肆,略把脖子一伸,夫人看见道:“快站起来,你莫不是太仓顾提控么?为何在此?”提控道:“不敢,小吏顾芳,关是太仓人,考满赴京,在此办事。”夫人道:“你认得我否?”提控不知甚么缘故,摸个头路不着,不敢答应一声。夫人笑道:“妾身非别人,即是卖饼江家女儿也。昔年徽州商人娶去,以亲女相待。后来嫁于韩相公为次房。正夫人亡逝,相公立为继室,今已受过封诰,想来此等荣华,皆君所致也。若是当年非君厚德,义还妾身,今日安能到此地位?妾身时刻在心,正恨无由补报。今天幸相逢于此,当与相公说知就里,少图报效。”提控听罢,恍如梦中一般,偷眼觑着堂上夫人,正是江家爱娘。心下道:“谁想他却有这个地位?”又寻思道:“他分明卖与徽州商人做妾了,如何却嫁得与韩相公?方才听见说徽商以亲女相待,这又不知怎么解说。”当下退出外来,私下偷问韩府老都管,方知事体备细。

   dāng rì huī shāng qǔ qù shí jié,huī rén fēng sú,zhuān yào nào fáng chǎo xīn láng。fán shì qīn wēi péng yǒu xiāng shí de,zài zhù chù suǒ zài,wén zhī qǔ qīn,jiù xié le jiǔ kē qián lái chēng qìng。shuō huà zhī jiān,míng wéi zhù sòng,shí bàn dài xiào shuǎ,bǎ xīn láng guàn dé làn zuì fāng yǐ wéi lè。shì yè huī shāng zuì jí,jiǎng bù dé shèn me yún yǔ gòu dàng,zài xīn rén zhěn pàn yī jiào shuì dào,zhí zhì tiān míng。méng lóng zhōng jiàn yí gè jīn jiǎ shén rén,jiāng guā chuí pū tā nǎo gài yī xià,cù tā qǐ lái dào:" cǐ nǎi èr pǐn fū rén,fēi fán rén zhī pèi,bù kě zào cì hú xíng!ruò wéi wǒ yán,bì yǒu dà jiù!" huī shāng jīng xǐng,jué de tóu téng yì cháng,zhǐ de bā le qǐ lái,zì xiǎng cǐ mèng xī qí,xīn xià yí huò。píng rì zuì xìn de shì guān shèng líng qiān,shū xǐ bì,kāi gè suí shēn xiǎo xiá,qǔ chū shí gè qián lái,duì kōng xū chéng dǎo gào,kàn yǔ cǐ nǚ yuán fèn rú hé,bo dé gè yǐ wù,nǎi shì dì shí wǔ qiān,qiān yuē:

  当日徽商娶去时节,徽人风俗,专要闹房炒新郎。凡是亲威朋友相识的,在住处所在,闻知娶亲,就携了酒磕前来称庆。说话之间,名为祝颂,实半带笑耍,把新郎灌得烂醉方以为乐。是夜徽商醉极,讲不得甚么云雨勾当,在新人枕畔一觉睡倒,直至天明。朦胧中见一个金甲神人,将瓜锤扑他脑盖一下,蹴他起来道:“此乃二品夫人,非凡人之配,不可造次胡行!若违我言,必有大咎!”徽商惊醒,觉得头疼异常,只得扒了起来,自想此梦稀奇,心下疑惑。平日最信的是关圣灵签,梳洗毕,开个随身小匣,取出十个钱来,对空虚诚祷告,看与此女缘分如何,卜得个乙戊,乃是第十五签,签曰:

   liǎng jiā mén hù gè xiāng dāng,bú shì yīn yuán mò jiào liàng。

  两家门户各相当,不是姻缘莫较量。

   zhí dài chūn fēng hǎo xiāo xī,què tiáo qín sè xiàng lán fáng。

  直待春风好消息,却调琴瑟向兰房。

   xiáng le qiān yì,yí dào:" jì míng shuō bú shì yīn yuán le,yòu dào zhí dài chūn fēng,què tiáo qín sè,nán dào fàng zhe jiàn huò,děng dài shí lái bù chéng?" xīn xià yī fà hú tú,zài jiǎo yī qiān,bo dé gè xīn bǐng,nǎi shì dì qī shí sān qiān。qiān yuē:

  详了签意,疑道:“既明说不是姻缘了,又道直待春风,却调琴瑟,难道放着见货,等待时来不成?”心下一发糊涂,再缴一签,卜得个辛丙,乃是第七十三签。签曰:

   yì xī lán fáng fēn bàn chāi,ér jīn hū bào xìn yīn guāi。

  忆昔兰房分半钗,而今忽报信音乖。

   chī xīn zhǐ wàng chéng lián lǐ,dào dǐ shéi zhī shì bù xié。

  痴心指望成连理,到底谁知事不谐。

   dé le zhè qiān,xiǎng dào cǐ qiān shuō huà míng bái,fēn míng bú shì wǒ de yīn yuán,bù néng dào dǐ de le。mèng zhōng shuō yǒu èr pǐn fū rén zhī fēn,ruò bǎ lái lìng jià yú rén,kàn shì rú hé?dǎo gào guò,zài bo yī qiān,dé le gè bǐng gēng,nǎi shì dì èr shí qī qiān。qiān yuē:

  得了这签,想道此签说话明白,分明不是我的姻缘,不能到底的了。梦中说有二品夫人之分,若把来另嫁与人,看是如何?祷告过,再卜一签,得了个丙庚,乃是第二十七签。签曰:

   shì jiān wàn wù gè yǒu zhǔ,yī lì yī háo jūn mò qǔ。

  世间万物各有主,一粒一毫君莫取。

   yīng xióng háo jié běn tiān shēng,yě xū bù bù xún guī jǔ。

  英雄豪杰本天生,也须步步循规矩。

   huī shāng kàn bà dào:" qiān jù míng bái rú cǐ,bì shì lìng gāi yǒu gè zhǔ,wú yì jué yǐ。"

  徽商看罢道:“签句明白如此,必是另该有个主,吾意决矣。”

   suī shì zhè děng shuō,rì jiān jiàn tā měi sè,wèi miǎn dòng xīn,rán dàn shì yǒu xiē xié niàn,biàn jué tóu téng。dào wǎn lái zǒu jìn chuáng biān,yù jiā xīn shén huǎng hū,tóu téng nán zhī。huī shāng xiǎng dào:" rú cǐ qiāo qī,yào jiàn mèng yán kě jù,qiān yǔ fēn míng。wàn yī pò tā nǚ shēn,bì wèi shén míng suǒ è。bù rú fàng xià niàn tou,rèn tā zuò gè gàn nǚ ér,xún gè rén jià le tā,hòu lái guǒ dé fù guì,yě bù kě zhī。" suì bǎ cǐ yì duì jiāng ài niáng shuō dào:" zài xià nián sì shí yú suì,yǔ xiǎo niáng zǐ nián jì bù děng。kuàng qiě jiā zhōng yuán yǒu dà rú rén,jīn yáng zhōu diǎn dàng nèi,yòu yǒu èr rú rén。qián rì zhǐ yīn kàn jiàn xiǎo niáng zǐ shēng de mào měi,gù cǐ yī shí pìn qǔ le lái。zuó wǎn mèng jiàn shén míng,shuō xiǎo niáng zǐ shì gè guì rén,yǔ zài xià fēi shì pèi ǒu。jīn bù gǎn hú luàn rǔ mò le xiǎo niáng zǐ,zài xià chī cháng yī bàn nián jì,bù ruò rèn yì wèi fù nǚ,děng dài xún gè hǎo yīn yuán pèi zhe,tú gè wǎng lái。xiǎo niáng zǐ yì xià rú hé?" jiāng ài niáng tīng jiàn shuō bù zuò qiè zuò nǚ,yǒu shèn me bù kěn chù?dā yìng dào:" dàn píng zūn yì,zhǐ kǒng bù zhōng tái jǔ。" dāng xià qǐ shēn,chā zhú yě sì bài le huī shāng sì bài。yǐ hòu zhǐ chēng huī shāng zuò" diē diē",huī shāng chēng ài niáng zuò" dà jiě",gè chuáng ér shuì。tóng háng zhì yáng zhōu dāng lǐ,zhǐ shuō shì lù shàng jié bài de péng yǒu nǚ ér,tuō tā xún rén jiā de,yě jiù fēn fù méi pó tì tā sì xià lǐ xún qīn shì。

  虽是这等说,日间见他美色,未免动心,然但是有些邪念,便觉头疼。到晚来走近床边,愈加心神恍惚,头疼难支。徽商想道:“如此跷蹊,要见梦言可据,签语分明。万一破他女身,必为神明所恶。不如放下念头,认他做个干女儿,寻个人嫁了他,后来果得富贵,也不可知。”遂把此意对江爱娘说道:“在下年四十余岁,与小娘子年纪不等。况且家中原有大孺人,今扬州典当内,又有二孺人。前日只因看见小娘子生得貌美,故此一时聘娶了来。昨晚梦见神明,说小娘子是个贵人,与在下非是配偶。今不敢胡乱辱莫了小娘子,在下痴长一半年纪,不若认义为父女,等待寻个好姻缘配着,图个往来。小娘子意下如何?”江爱娘听见说不做妾做女,有甚么不肯处?答应道:“但凭尊意,只恐不中抬举。”当下起身,插烛也似拜了徽商四拜。以后只称徽商做“爹爹”,徽商称爱娘做“大姐“,各床而睡。同行至扬州当里,只说是路上结拜的朋友女儿,托他寻人家的,也就分付媒婆替他四下里寻亲事。

   zhèng shì chūn chū shí jié,qià hǎo còu qiǎo hán shì láng dài lǐng jiā juàn shàng rèn,zhōu guò yáng zhōu,fū rén yǒu bìng,yào qǔ gè piān fáng,jiù biàn fú shì fū rén,tíng zhōu zài guān xià。cǐ huà yī wén,nèi xiē zuò méi de rú yíng jù shān,lái de hé zhǐ sān sì shí qǐ?gè chù xún jiāng chū lái,duō kàn de bù zhòng yì。luò mò yǒu gè rén shuō:" huī zhōu dāng lǐ yǒu gè gàn nǚ ér,shuō shì tài cāng zhōu lái de,mú yàng jué měi,yě shì kěn yú rén wèi qiè de,wèn wèn yě hǎo。" qí jiān jiù yǒu méi pó sì lǎn qù dāng lǐ lái shuō。yuán lái huī zhōu rén yǒu gè pì xìng,shì:" wū shā mào"," hóng xiù xié",yī shēng zhǐ zhè liǎng jiàn bù zhēng yín zi,qí yú zhū shì qiān lìn le。tīng jiàn shuō gè hán shì láng qǔ qiè,xiān zì ruǎn tān le bàn biān,zì kuā mèng zhào yǒu zhǔn,bā bù dé jiù chéng le。hán fǔ yě jiào rén kàn guò,kàn de shí fēn zhòng yì。huī shāng rèn zuò zì jǐ nǚ ér,bù zhēng cái wù,fǎn péi jià zhuāng,zhǐ tān gè shā mào wǎng lái,biàn zì xīn mǎn yì zú。hán fǔ shì huàn rén jiā,zuò shì bù xiǎo,yòu jiàn huī shāng háng jìng guān miǎn,běn shuō shēn jià,fǎn qīng yì bù dé le,lián chāi huán shǒu shì,duàn pǐ yín liǎng yě xià le sān sì bǎi jīn lǐ wù。huī shāng shòu le,zēng tiān jià shì,zì jǐ chuān le dà fú,dà chuī dà léi,jiāng ài niáng sòng xià guān chuán shàng lái。shì láng yǔ fū rén kàn jiàn rén wù biāo zhì,gèng jiā lǐ yì qí bèi,xīn xià xǐ huān,lìng yǎn kàn dài。dào wǎn yún yǔ zhī jì,yǎn rán shēn shì chǔ zǐ,yī fà jìng zhòng。yí lù xiāng chǔ,shèn shì xiāng de。

  正是春初时节,恰好凑巧韩侍郎带领家眷上任,舟过扬州,夫人有病,要娶个偏房,就便伏侍夫人,停舟在关下。此话一闻,那些做媒的如蝇聚膻,来的何止三四十起?各处寻将出来,多看得不中意。落末有个人说:“徽州当里有个干女儿,说是大仓州来的,模样绝美,也是肯与人为妾的,问问也好。“其间就有媒婆四揽去当里来说。原来徽州人有个僻性,是:”乌纱帽”,“红绣鞋”,一生只这两件不争银子,其余诸事悭吝了。听见说个韩侍郎娶妾,先自软摊了半边,自夸梦兆有准,巴不得就成了。韩府也叫人看过,看得十分中意。徽商认做自己女儿,不争财物,反赔嫁装,只贪个纱帽往来,便自心满意足。韩府仕宦人家,做事不小,又见徽商行径冠冕,本说身价,反轻易不得了,连钗环首饰,缎匹银两也下了三四百金礼物。徽商受了,增添嫁事,自己穿了大服,大吹大擂,将爱娘送下官船上来。侍郎与夫人看见人物标致,更加礼义齐备,心下喜欢,另眼看待。到晚云雨之际,俨然身是处子,一发敬重。一路相处,甚是相得。

   dào le jīng zhōng,bù liào fū rén bìng zhòng bù qǐ,yī yīng jiā shì jǐn zhǔ ài niáng zhǎng guǎn。ài niáng chù dé jǐng jǐng yǒu tiáo,shèng guò fū rén zài rì。nèi wài dà xiǎo,wú bù xǐ huān。hán xiàng gōng dé yì,jiǎn gè jí rì,lì wèi jì fáng。qià yù hóng zhì gǎi yuán tán ēn,jìng jiāng jiāng shì rù cè bào qù,qǐng xià le fū rén fēng gào,cóng cǐ nèi wài jù chēng fū rén le。zì cóng zuò le fū rén,xīn lǐ cháng niàn xiān qián jià guò liǎng chù,ruò fēi duō yù zhe hǎo rén,zěn shēng bǎo quán dé nǚ ér zhī shēn,zhì jīn rì yǒu cǐ xiǎng yòng?nà huī shāng rèn zuò gàn yé,wū zì wǎng lái bù jué,bù bì shuō qǐ。zhǐ bù zhī gù tí kòng jìn rì xià luò,hū zài táng qián xiāng yù,qià qià zhèng zài mén xià zǒu dòng。zhèng suǒ wèi:

  到了京中,不料夫人病重不起,一应家事尽瞩爱娘掌管。爱娘处得井井有条,胜过夫人在日。内外大小,无不喜欢。韩相公得意,拣个吉日,立为继房。恰遇弘治改元覃恩,竟将江氏入册报去,请下了夫人封诰,从此内外俱称夫人了。自从做了夫人,心里常念先前嫁过两处,若非多遇着好人,怎生保全得女儿之身,致今日有此享用?那徽商认做干爷,兀自往来不绝,不必说起。只不知顾提控近日下落,忽在堂前相遇,恰恰正在门下走动。正所谓:

   yī yè fú píng guī dà hǎi,rén shēng hé chǔ bù xiāng féng?

  一叶浮萍归大海,人生何处不相逢?

   fū rén jiàn le gù tí kòng,fǎn zhuǎn nèi fáng。děng hóu shì láng guī lái,duì shì láng shuō dào:" qiè shēn yǒu gè ēn rén,méi lù bào xiào,shéi zhī què zài xiàng gōng yá mén zhōng fú yì。" shì láng wèn shì shuí rén,fū rén dào:" jí bàn shì lì gù fāng shì yě。" shì láng dào:" tā yǔ nǐ yǒu hé ēn chù?" fū rén dào:" qī shēn yuán jí tài cāng rén,tā yě shì tài cāng zhōu lì,yīn qiè jiā lǐ fù mǔ bèi dào bān hài,dé tā jiù jiě,xìng miǎn dà huò。fù mǔ jiāng shēn chóu xiè,jiān cí bù shòu,qiǎng liú zài bǐ,tā yǔ qī zǐ dài yǐ bīn lǐ,shì bù xiāng fàn。dú chǔ shì zhōng yī yuè,yǐ lǐ sòng guī。hòu lái guò jì yǔ huī shāng wèi nǚ,dé yǒu jīn rì,qǐ fēi ēn rén?" shì láng dà jīng dào:" cǐ liǔ xià huì,lǔ nán zǐ zhī shì,wǒ bèi suǒ nán,bù dào chuán lì zhī zhōng,què yǒu cǐ děng rén rén jūn zǐ,bù kě mái mò le tā。" jìng jiāng qí shì xiě chéng yī běn,zòu shàng cháo tíng,běn nèi dà lüè yún: qiè jiàn tài cāng zhōu lì gù fāng,bào bái yuān shì,xiá gǔ zhe yú gōng tíng jùn jué xiè sī,zhēn xīn shǐ hū àn shì。pǐn liú suī jiàn,yì guān suǒ nán。hé xíng tè jīng,yǐ zhāng dǔ xíng。

  夫人见了顾提控,返转内房。等侯侍郎归来,对侍郎说道:“妾身有个恩人,没路报效,谁知却在相公衙门中服役。”侍郎问是谁人,夫人道:“即办事吏顾芳是也。”侍郎道:“他与你有何恩处?”夫人道:“妻身原籍太仓人,他也是太仓州吏,因妾家里父母被盗扳害,得他救解,幸免大祸。父母将身酬谢,坚辞不受,强留在彼,他与妻子待以宾礼,誓不相犯。独处室中一月,以礼送归。后来过继与徽商为女,得有今日,岂非恩人?”侍郎大惊道:“此柳下惠,鲁男子之事,我辈所难,不道椽吏之中,却有此等仁人君子,不可埋没了他。”竟将其事写成一本,奏上朝廷,本内大略云:窃见太仓州吏顾芳,暴白冤事,侠骨著于公庭;峻绝谢私,贞心矢乎暗室。品流虽溅,衣冠所难。合行特旌,以彰笃行。

   xiào zōng jiàn zòu dà xǐ dào:" shì jiān nà yǒu cǐ děng rén?" jí zhào hán shì láng miàn duì,wèn qí xiáng xì。shì láng yī yī zòu zhī,xiào zōng chēng tàn bù zhì。shì láng dào:" cǐ jiē bì xià zhōng xīng zhī huà suǒ zhì,yīng yǔ biǎo yáng。" xiào zōng dào:" hé zhǐ biǎo yáng,qí rén kān wèi guó jiā suǒ yòng。jīn zài hé chǔ?" shì láng dào:" jīn zài jīng zhōng kǎo mǎn,bō chén yá mén bàn shì。" xiào zōng huí gù nèi shì,mìng míng nà bù lǐ quē sī guān。sī lǐ jiān bǐng bǐ nèi jiān zòu dào:" zuó rì lì bù shàng běn,lǐ bù yí zhì sī quē zhǔ shì yī yuán。" xiào zōng dào:" hǎo,hǎo。lǐ bù nǎi fēng huà zhī yuán,cǐ rén zhèng hǎo。" jí yù pī" gù fāng chú bǔ,lì bù zhī dào",hán shì láng dāng xià xiè ēn ér chū。

  孝宗见奏大喜道:“世间那有此等人?”即召韩侍郎面对,问其详细。侍郎一一奏知,孝宗称叹不置。侍郎道:“此皆陛下中兴之化所致,应与表扬。”孝宗道:“何止表扬,其人堪为国家所用。今在何处?”侍郎道:“今在京中考满,拨臣衙门办事。”孝宗回顾内侍,命名那部里缺司官。司礼监秉笔内监奏道:“昨日吏部上本,礼部仪制司缺主事一员。”孝宗道:“好,好。礼部乃风化之原,此人正好。”即御批“顾芳除补,吏部知道”,韩侍郎当下谢恩而出。

   shì láng chū yì bù guò yào jiāng tā jīng biǎo yī fān,yǔ tā gè běn děng zhí xián,mèng lǐ yě bù liào shèng ēn rú cǐ jiā jiǎng,zhòu yǔ shū děng měi guān,zhēn gè xǐ chū wàng wài。chū le cháo zhōng,jìng huí yá lái,shuō yǔ fū rén zhī dào。fū rén yě zì huān xǐ bù shèng,xiè dào:" duō gǎn xiàng gōng wèi qī bào ēn,qī shēn wàn xìng。" shì láng kàn jiàn fū rén huān xǐ,xīn xià yù jiā kuài huó。máng jiào qīn suí bào zhī gù tí kòng。tí kòng wén bào,yóu rú dì xià shēng tiān,hái fú zhe běn děng yī fú,suí zhe qīn suí jìn lái,xiān bài xiè xiàng gōng。shì láng bù kěn shòu lǐ,dào:" rú jīn shì cháo tíng mìng guān,zì yǒu tǐ zhì。qiě huàn le guàn dài,xiè ēn zhī hòu,rán hòu sī zhái shǎo xù bù chí。" xū yú biàn yǒu lǐ bù yá mén rén lái cì hóu,fú shì qù dào hóng péng sì bào le míng。cì zǎo,wǔ mén wài xiè le shèng ēn,dào yá mén dào rèn。zhèng shì:

  侍郎初意不过要将他旌表一番,与他个本等职衔,梦里也不料圣恩如此嘉奖,骤与殊等美官,真个喜出望外。出了朝中,竟回衙来,说与夫人知道。夫人也自欢喜不胜,谢道:“多感相公为妻报恩,妻身万幸。”侍郎看见夫人欢喜,心下愈加快活。忙叫亲随报知顾提控。提控闻报,犹如地下升天,还服着本等衣服,随着亲随进来,先拜谢相公。侍郎不肯受礼,道:“如今是朝廷命官,自有体制。且换了冠带,谢恩之后,然后私宅少叙不迟。”须臾便有礼部衙门人来伺侯,伏侍去到鸿朋寺报了名。次早,午门外谢了圣恩,到衙门到任。正是:

   xī nián xiāo zhǔ lì,jīn rì shū sūn tōng。

  昔年萧主吏,今日叔孙通。

   liǎng chì hé zēng yì?zhǐ shì jǐn páo hóng。

  两翅何曾异?只是锦袍红。

   dāng rì gù zhǔ shì wán le yá mén lǐ gōng shì,jiù chuān zhe gōng fú,jìng dào hán fǔ sī zhái zhōng lái bài jiàn shì láng。gù zhǔ shì dào:" duō xiè ēn xiāng tí xié,zài huáng shàng miàn qián jí lì jǔ jiàn,gù yǒu jīn rì。cǐ ēn tiān gāo dì hòu。" hán shì láng dào:" cǐ jiē zú xià yīn gōng hào dà,yǐ zhì shèng zhǔ chǒng juàn fēi cháng,dé cǐ shū diǎn,lǎo fū hé gōng zhī yǒu?" bài bà,zhǔ shì qǐng bài jiàn fū rén,yǐ xiè zhǔn xǔ dà ēn。shì láng dào:" jiàn shì jì tiǎn tóng xiāng,jīn rì biàn tóng qīn wēi。" chuán mìng qǐng fū rén chū lái xiāng jiàn。fū rén jiàn zhǔ shì,liǎng xiāng chèn xiè,gè bài le sì bài。fū rén jìn qù zhì jiǔ。shì rì shì láng kuǎn dài zhǔ shì,jìn huān ér sàn。fū rén yòu chuán wèn gù zhǔ shì lí jiā zài jǐ shí,fù mǔ de ān fǒu xià luò。gù zhǔ shì huí dá dào:" lí jiā yī nián,jiāng jiā shēng yì rú cháng,què xìng píng ān wú shì。" shì láng yǔ gù zhǔ shì shāng yì,dài zhǔ shì sān yuè zhī hòu,gěi gè jiǎ xiàn huí jí,jiù biàn yāng tā yíng qǔ jiāng lǎo fū fù。gù zhǔ shì lǐng mìng,guǒ rán gěi jiǎ yī jǐn huí xiāng,xiāng rén wú bù chēng xiàn。yīn wǎng jiāng jiā bài hóu,jiù chuán nǚ ér xiāo xī,jiāng jiā xǐ cóng tiān jiàng。zhǔ shì jià mǎn,xié le qī zǐ huí jīng fù rèn,jiù fēn fù èr hào chuán lǐ zhuó luò le jiāng lǎo fū qī。dào jīng xiāng huì,yī jiā huān biàn wú jí。

  当日顾主事完了衙门里公事,就穿着公服,竟到韩府私宅中来拜见侍郎。顾主事道:“多谢恩相提携,在皇上面前极力举荐,故有今日。此恩天高地厚。”韩侍郎道:“此皆足下阴功浩大,以致圣主宠眷非常,得此殊典,老夫何功之有?”拜罢,主事请拜见夫人,以谢准许大恩。侍郎道:“贱室既忝同乡,今日便同亲威。”传命请夫人出来相见。夫人见主事,两相称谢,各拜了四拜。夫人进去治酒。是日侍郎款待主事,尽欢而散。夫人又传问顾主事离家在几时,父母的安否下落。顾主事回答道:“离家一年,江家生意如常,却幸平安无事。”侍郎与顾主事商议,待主事三月之后,给个假限回藉,就便央他迎取江老夫妇。顾主事领命,果然给假衣锦回乡,乡人无不称羡。因往江家拜侯,就传女儿消息,江家喜从天降。主事假满,携了妻子回京复任,就分付二号船里着落了江老夫妻。到京相会,一家欢忭无极。

   zì cǐ shì láng yǔ zhǔ shì tōng jiā wǎng lái,bèi rú bó shū zǐ zhí yì bān。gù jiā dà niáng zǐ yǔ hán fū rén yù jiā qīn mì,zì bù bì shuō。hòu lái gù zhǔ shì sān zi,jiē dú shū dēng dì。zhǔ shì shòu dēng jiǔ shí wǔ suì,wú bìng ér zhōng。cǐ nǎi shàng tiān hòu bào shàn rén yě。suǒ yǐ fèng quàn shì jiān xíng shàn,yuán shì jī lái zì jiā shòu yòng de。

  自此侍郎与主事通家往来,贝如伯叔子侄一般。顾家大娘子与韩夫人愈加亲密,自不必说。后来顾主事三子,皆读书登第。主事寿登九十五岁,无病而终。此乃上天厚报善人也。所以奉劝世间行善,原是积来自家受用的。

   yǒu shī wèi zhèng:

  有诗为证:

   měi sè dāng qián shuí bù mù,kuàng shì chóu ēn qù fù lái。

  美色当前谁不幕,况是酬恩去复来。

   ruò shǐ ǒu rán tōng yī xiào,hé yuán chuán lì rù róng tái?

  若使偶然通一笑,何缘椽吏入容台?



本文暂时没有评论,来添加一个吧!

欢迎 发表评论:

相关文章