中国最专业古诗拼音网
拼音、注音、及翻译和赏析的古诗综合网站

古诗拼音网

网站首页 文心雕龙 正文

诏策(文心雕龙)拼音版、注音及读音

文心雕龙

  诏策拼音版、注音及读音:

出处:文心雕龙

zhào cè

诏策

   huáng dì yù yǔ,qí yán yě shén。yuān hēi fǔ yǐ,ér xiǎng yíng sì biǎo,qí wéi zhào cè hū!xī xuān yuán táng yú,tóng chēng wéi" mìng"。mìng zhī wèi yì,zhì xìng zhī běn yě。qí zài sān dài,shì jiān gào shì。shì yǐ xùn róng,gào yǐ fū zhèng,mìng yù zì tiān,gù shòu guān xī yìn。yì zhī gòu xiàng" hòu yǐ shī mìng gào sì fāng。" gào mìng dòng mín,ruò tiān xià zhī yǒu fēng yǐ。jiàng jí qī guó,bìng chēng yuē" lìng"。lìng zhě,shǐ yě。qín bìng tiān xià,gǎi mìng yuē zhì。hàn chū dìng yí zé,zé mìng yǒu sì pǐn yī yuē cè shū,èr yuē zhì shū,sān yuē zhào shū,sì yuē jiè chì。chì jiè zhōu bù,zhào gào bǎi guān,zhì shī shè mìng,cè fēng wáng hóu。cè zhě,jiǎn yě。zhì zhě,cái yě。zhào zhě,gào yě。chì zhě,zhèng yě。

  皇帝御宇,其言也神。渊嘿黼扆,而响盈四表,其唯诏策乎!昔轩辕唐虞,同称为“命”。命之为义,制性之本也。其在三代,事兼诰誓。誓以训戎,诰以敷政,命喻自天,故授官锡胤。《易》之《姤》象∶“后以施命诰四方。”诰命动民,若天下之有风矣。降及七国,并称曰“令”。令者,使也。秦并天下,改命曰制。汉初定仪则,则命有四品∶一曰策书,二曰制书,三曰诏书,四曰戒敕。敕戒州部,诏诰百官,制施赦命,策封王侯。策者,简也。制者,裁也。诏者,告也。敕者,正也。

   shī yún" wèi cǐ jiǎn shū",yì chēng" jūn zǐ yǐ zhì shù dù",lǐ chēng" míng shén zhī zhào",shū chēng" chì tiān zhī mìng",bìng běn jīng diǎn yǐ lì míng mù。yuǎn zhào jìn mìng,xí qín zhì yě。jì chēng" sī lún",suǒ yǐ yìng jiē qún hòu。yú zhòng nà yán,zhōu guì hóu shé,gù liǎng hàn zhào gào,zhí zài shàng shū。wáng yán zhī dà,dòng rù shǐ cè,qí chū rú fú,bù fǎn ruò hàn。shì yǐ huái nán yǒu yīng cái,wǔ dì shǐ xiàng rú shì cǎo lǒng yòu duō wén shì,guāng wǔ jiā yì yú shū cí: qǐ zhí qǔ měi dāng shí,yì jìng shèn lái yè yǐ。

  《诗》云“畏此简书”,《易》称“君子以制数度”,《礼》称“明神之诏”,《书》称“敕天之命”,并本经典以立名目。远诏近命,习秦制也。《记》称“丝纶”,所以应接群后。虞重纳言,周贵喉舌,故两汉诏诰,职在尚书。王言之大,动入史策,其出如綍,不反若汗。是以淮南有英才,武帝使相如视草;陇右多文士,光武加意于书辞:岂直取美当时,亦敬慎来叶矣。

   guān wén jǐng yǐ qián,zhào tǐ fú zá,wǔ dì chóng rú,xuǎn yán hóng ào。cè fēng sān wáng,wén tóng xùn diǎn quàn jiè yuān yǎ,chuí fàn hòu dài。jí zhì zhào yán zhù,jí yún" yàn chéng míng lú",gài chǒng cái zhī ēn yě。xiào xuān xǐ shū,zé bó yú chén suì,yì gù jiù zhī hòu yě。dǎi guāng wǔ bō luàn,liú yì sī wén,ér zào cì xǐ nù,shí huò piān làn。zhào cì dèng yǔ,chēng sī tú wèi yáo chì zé hóu bà,chēng huáng yuè yī xià。ruò sī zhī lèi,shí guāi xiàn zhāng。jì míng zhāng chóng xué,yǎ zhào jiān chū。hé ān zhèng chí,lǐ gé xiān cái,měi wèi zhào chì,jiǎ shǒu wài qǐng。jiàn ān zhī mò,wén lǐ dài xìng,pān xù jiǔ xī,diǎn yǎ yì qún。wèi jì chán gào,fú cǎi bǐng yào,fú kě jiā yǐ。zì wèi jìn gào cè,zhí zài zhōng shū。liú fàng zhāng huà,bìng guǎn sī rèn,shī lìng fā hào,yáng yáng yíng ěr。wèi wén dì xià zhào,cí yì duō wěi。zhì yú zuò wēi zuò fú,qí wàn lǜ zhī yī bì hū!jìn shì zhōng xīng,wéi míng dì chóng cái,yǐ wēn jiào wén qīng,gù yǐn rù zhōng shū。zì sī yǐ hòu,tǐ xiàn fēng liú yǐ。

  观文景以前,诏体浮杂,武帝崇儒,选言弘奥。策封三王,文同训典;劝戒渊雅,垂范后代。及制诏严助,即云∶“厌承明庐”,盖宠才之恩也。孝宣玺书,责博于陈遂,亦故旧之厚也。逮光武拨乱,留意斯文,而造次喜怒,时或偏滥。诏赐邓禹,称司徒为尧;敕责侯霸,称黄钺一下。若斯之类,实乖宪章。暨明章崇学,雅诏间出。和安政弛,礼阁鲜才,每为诏敕,假手外请。建安之末,文理代兴,潘勖九锡,典雅逸群。卫觊禅诰,符采炳耀,弗可加已。自魏晋诰策,职在中书。刘放张华,并管斯任,施令发号,洋洋盈耳。魏文帝下诏,辞义多伟。至于作威作福,其万虑之一蔽乎!晋氏中兴,唯明帝崇才,以温峤文清,故引入中书。自斯以后,体宪风流矣。

   fū wáng yán chóng mì,dà guān zài shàng,suǒ yǐ bǎi pì qí xíng,wàn bāng zuò fú。gù shòu guān xuǎn xián,zé yì bǐng zhòng lí zhī huī yōu wén fēng cè,zé qì hán fēng yǔ zhī rùn chì jiè héng gào,zé bǐ tǔ xīng hàn zhī huá zhì róng xiè fá,zé shēng yǒu jiàn léi zhī wēi shěng zāi sì shè,zé wén yǒu chūn lù zhī zī míng fá chì fǎ,zé cí yǒu qiū shuāng zhī liè: cǐ zhào cè zhī dà lüè yě。

  夫王言崇秘,大观在上,所以百辟其刑,万邦作孚。故授官选贤,则义炳重离之辉;优文封策,则气含风雨之润;敕戒恒诰,则笔吐星汉之华;治戎燮伐,则声有洊雷之威;眚灾肆赦,则文有春露之滋;明罚敕法,则辞有秋霜之烈:此诏策之大略也。

   jiè chì wéi wén,shí zhào zhī qiè zhě,zhōu mù mìng jiāo fù shòu chì xiàn,cǐ qí shì yě。wèi wǔ chēng zuò chì jiè,dāng zhǐ shì ér yǔ,wù dé yī wéi,xiǎo zhì yào yǐ。jí jìn wǔ chì jiè,bèi gào bǎi guān chì dū du yǐ bīng yào,jiè zhōu mù yǐ dǒng sī,jǐng jùn shǒu yǐ xù yǐn,lēi yá mén yǐ yù wèi,yǒu xùn diǎn yān。

  戒敕为文,实诏之切者,周穆命郊父受敕宪,此其事也。魏武称作敕戒,当指事而语,勿得依违,晓治要矣。及晋武敕戒,备告百官;敕都督以兵要,戒州牧以董司,警郡守以恤隐,勒牙门以御卫,有训典焉。

   jiè zhě,shèn yě,yǔ chēng" jiè zhī yòng xiū"。jūn fù zhì zūn,zài sān wǎng jí。hàn gāo zǔ zhī chì tài zǐ,dōng fāng shuò zhī jiè zǐ,yì gù mìng zhī zuò yě。jí mǎ yuán yǐ xià,gè yí jiā jiè。bān jī nǚ jiè,zú chēng mǔ shī yǐ。

  戒者,慎也,禹称“戒之用休”。君父至尊,在三罔极。汉高祖之《敕太子》,东方朔之《戒子》,亦顾命之作也。及马援以下,各贻家戒。班姬《女戒》,足称母师矣。

   jiào zhě,xiào yě,chū yán ér mín xiào yě。qì fū wǔ jiào,gù wáng hóu chēng jiào。xī zhèng hóng zhī shǒu nán yáng,tiáo jiào wèi hòu suǒ shù,nǎi shì xù míng yě kǒng róng zhī shǒu běi hǎi,wén jiào lì ér hǎn shī,nǎi zhì tǐ guāi yě。ruò zhū gě kǒng míng zhī xiáng yuē,yǔ zhì gōng zhī míng duàn,bìng lǐ dé ér cí zhōng,jiào zhī shàn yě。

  教者,效也,出言而民效也。契敷五教,故王侯称教。昔郑弘之守南阳,条教为后所述,乃事绪明也;孔融之守北海,文教丽而罕施,乃治体乖也。若诸葛孔明之详约,庾稚恭之明断,并理得而辞中,教之善也。

   zì jiào yǐ xià,zé yòu yǒu mìng。shī yún" yǒu mìng zì tiān",míng mìng wéi zhòng yě zhōu lǐ yuē" shī shì zhào wáng",míng zhào wèi qīng yě。jīn zhào zhòng ér mìng qīng zhě,gǔ jīn zhī biàn yě。

  自教以下,则又有命。《诗》云“有命自天”,明命为重也;《周礼》曰“师氏诏王”,明诏为轻也。今诏重而命轻者,古今之变也。

   zàn yuē

  赞曰∶

   huáng wáng shī lìng,yín yán zōng gào。wǒ yǒu sī yán,zhào mín yī hǎo。

  皇王施令,寅严宗诰。我有丝言,兆民伊好。

   huī yīn jùn jǔ,hóng fēng yuǎn dǎo。téng yì fēi cí,huàn qí dà hào。

  辉音峻举,鸿风远蹈。腾义飞辞,涣其大号。



本文暂时没有评论,来添加一个吧!

欢迎 发表评论:

相关文章